Album ảnh Thảm cuộn màu ghi 01

Thảm cuộn màu ghi 01

  • Chất liệu: 100% Polypropylene
  • Kiểu dệt: Level loop
  • Kích thước: khổ 3m66 hoặc 4m
  • Độ dày: 5.0mm
  • Xuất xứ:

Giá bán lẻ: 105.000

Gọi ngay để nhận giá sỉ tốt nhất

(Hỗ trợ nhanh 0986900513)

0 ( 0 bình chọn )
  • Album ảnh Thảm Tấm Ghép Trải Văn Phòng indo 01
  • Album ảnh Thảm Tấm Ghép Trải Văn Phòng indo 01
  • Album ảnh Thảm Tấm Ghép Trải Văn Phòng indo 01
  • Album ảnh Thảm Tấm Ghép Trải Văn Phòng indo 01

Tại Sao Lại Chọn Mua Thảm Này?

Thảm tấm ghép xuất xứ Indo được đánh giá chất lượng nhất thuộc tầm trung của phân khúc thảm tấm, thảm được nhập khẩu trực tiếp từ nhà máy tại Indonesia. Thảm được thiết kế đẹp mắt, với nhiều họa tiết đặc trưng nhất.

thảm tấm ghép

Thảm tấm trải theo cách đan xen tấm kế tiếp vuông góc với tấm liền kề trước đó 1 góc 90 độ, tạo nên không gian rất đẹp, hiện đại mà thảm cuộn không thể có đc như vậy

Thảm tấm ghép trải văn phòng làm việc dạng tấm vuông kích thước 50cm x 50cm đế pvc. Như một xu thế sử dụng vật liệu sàn hiện nay.

Thảm Tấm Ghép Trải Văn Phòng indo 01

  • Chất liệu: 100% Polypropylene
  • Kiểu dệt: 10 năm
  • Kích thước: 50cm x 50cm
  • Độ dày: 6.5mm
  • Xuất xứ: Indonesia
  • Thảm tấm ghép dạng vuông, đế được làm bằng chất liệu pvc chống ẩm và tăng đàn hồi cũng như độ bền của thảm.
  • Thảm tấm ghép chuyên trải văn phòng làm việc, hội trường, khu trung tâm thương mại, bệnh viện, trường học.v.v.v…

Giá bán lẻ: 420000

Gọi ngay để nhận giá sỉ tốt nhất

(Hỗ trợ nhanh 0986900513)

Album ảnh Thảm chùi chân sợi len đẹp 001

Thảm chùi chân văn phòng, gia đình, khách sạn, thảm có tính năng giữ bụi, và loại bỏ bụi đất bám trên giày dép, đó có thể nói là một loại thảm có độ bền cao bởi nó được đặt tại các vị trí đi lại nhiều, tần xuất hàng ngày rất lớn nên lưu giữ bụi và thấm hút nước là điều tối quan trọng.

Điều quan trọng hơn nữa là nó có thể thấm hút nước để làm cho mặt sàn khô, cũng như làm sao để có thể bám xuống sàn mà không bị xô đi đó là đặc trưng của tấm thảm lau chân,

Chán nản với áp lực của cuộc sống thành thị, một nhóm giới trẻ Trung Quốc đã thành lập một cộng đồng trên một sườn đồi cằn cỗi để cố gắng sinh sống. Nhưng liệu họ có thể tồn tại mà không có những tiện nghi vật chất?

Li gia nhập Southern Life Community (SLC) – 1 trong những cộng đồng chọn lối sống chia sẻ, phần lớn tự cung tự cấp các nhu cầu. Được xây dựng trên 1 sườn đồi gồ ghề, rậm rạm cây cỏ, chỗ ở của cộng đồng gồm 2 ngôi nhà, 1 nhà kho xập xệ và 1 túp lều mà cư dân hay gọi là “Mái vòm” (The Dome). Cùng với 6 con gà và 1 nhà vệ sinh hữu cơ dùng mạt cưa thay nước.

Điều kiện sống khắc nghiệt không hề ngăn cản Li và cả tá cư dân khác sinh hoạt. Cả nhóm, tuổi từ 8-9X, cùng cam kết tạo ra 1 xã hội mới “không có giai cấp hay đặc quyền”.

Thảm trải sàn lau chân có thể ví như tấm khăn đa dụng.

– Linh Dung Carpet – Hà Nội Việt Nam

Và họ không đơn độc. Vài năm gần đây, thanh niên TQ gia tăng sự vỡ mộng với văn hóa làm việc 996 hoặc tồi tệ hơn là 007, kèm với sự kèn cựa nhau thường trực khi sống tại những đô thị lớn. Khiến họ tìm đến 1 loạt các phong cách sống mới: Từ kiểu sống siêu tiết kiệm, đến văn hóa ẩn sĩ, hay sống với hệ thống thực phẩm hữu cơ (alternative food networks).

Cộng đồng như SLC đã nhận được cú hích lớn từ đại dịch Covid -19, thứ khiến nhiều người TQ phải đánh giá lại các ưu tiên xã hội, vấn đề xã hội thay vì chỉ tập trung vào tăng trưởng kinh tế. Nhiều người tham gia vào các phong trào cách sống mới này do đang kiếm tìm 1 phương hướng cho cuộc đời. Họ vừa trải qua những biến cố không thể ngờ, đang ở “nút cổ chai” của cuộc đời hoặc đang dự định khởi đầu 1 giai đoạn mới trong đời.

Từ lúc gia nhập SLC, Li dành nhiều ngày trồng trọt, làm đồ thủ công, cải tạo nơi ở chung. Nơi này đã dạy cho anh cách 1 xã hội khác vận hành. “Đây là 1 hành trình trị liệu, chữa lành tâm hồn. Khác với mấy kẻ sống ở đô thị, người nơi đây chân thật, nhiệt tình, tốt bụng.” Li nói.

Cộng đồng cũng kịch liệt chống lại thứ văn hóa quyền lực bề trên – kẻ dưới vốn chi phối đời sống văn phòng tại TQ, và chỉ tổ chức họp nhà chung để quyết định cách dùng điện, nước, quỹ đất hạn hẹp của cả cộng đồng. Mọi người không cần hoàn thành nhiệm vụ hay chia sẻ tài sản cá nhân, song họ thi thoảng tụ tập lại, nấu ăn, ca hát và ngâm thơ.

Quỹ thời gian của một người thường không đủ vì ta thường phung phí quá mức. Ta cần phải hiểu rõ điều ta thực sự muốn và phát triển mối quan hệ thân mật với người khác.” Tang Guanhua, người sáng lập SLC, nói. Tang dáng gầy, tóc dài, mặc quần vải thụng, là 1 người đi đầu của các phong trào “lối sống mới có trách nhiệm“. Cựu nhân viên thiết kế đồ họa freelance bắt đầu chán nản cuộc sống ở thành phố Thanh Đảo và nghĩ về lối sống mới từ những năm 2009 – 2010.

Tang Guanhua, người sáng lập Southern Life Community, nằm trên đống cỏ khô, ở vùng nông thôn Phúc Châu, tỉnh Phúc Kiến, ngày 2 tháng 12 năm 2020.
Tang Guanhua, người sáng lập Southern Life Community, nằm trên đống cỏ khô, ở vùng nông thôn Phúc Châu, tỉnh Phúc Kiến, ngày 2 tháng 12 năm 2020. (Ảnh Shi Yangkun / Sixth Tone)

Công việc của tôi lúc đó là tạo ra các sản phẩm thu hút, đi kèm 1 câu slogan thời thượng và hiệu ứng thị giác nhằm hấp dẫn khách hàng mua sản phẩm. Nhưng tôi không rõ bản thân sản phẩm có hữu ích không nữa, liệu những thứ tôi quảng cáo sẽ gây hại cho ai đó?

Giải pháp Tang đưa ra là loại bỏ hoàn toàn hệ thống tư sản. Anh cho rằng, nếu mọi người có thể sống tự cung tự cấp , mọi vấn đề của xã hội sẽ được giải quyết, phá vỡ rào cản của giai cấp và giới tính, thúc đẩy tự hoàn thiện và loại bỏ cạnh tranh trong xã hội.

Năm 2010, Tang tự giải thoát, bằng việc chuyển đến 1 lều nhỏ trên núi Laoshan, cách Thanh Đảo 30km. Lúc đầu, bạn đồng hành duy nhất của anh là 1 cô gái mảnh khảnh, đeo kính tên Xing Zhan, người Tang gặp gỡ ở 1 triển lãm nghệ thuật 2 năm trước. Xing, một chuyên gia phân tích sàn chứng khoán, có những nghi ngờ lớn về công việc của mình, đã bị hấp dẫn bởi cái nhìn phóng khoáng của Tang. Cô đến thăm núi Laoshan 2 lần mỗi tuần để hỗ trợ tinh thần cho Tang, cuối cùng, cô cũng nghỉ việc và gia nhập cùng Tang. Cặp đôi sau đó đã kết hôn.

Quang cảnh từ chân núi nơi cộng đồng SLC tọa lạc, ở vùng nông thôn Phúc Châu, tỉnh Phúc Kiến, ngày 1 tháng 12 năm 2020
Quang cảnh từ chân núi nơi cộng đồng SLC tọa lạc, ở vùng nông thôn Phúc Châu, tỉnh Phúc Kiến, ngày 1 tháng 12 năm 2020. (Ảnh Shi Yangkun / Sixth Tone)

Đều lớn lên ở thành thị, cả 2 ít có những kỹ năng sống cần thiết. Tang nhớ lại, họ lúc đó thậm chí không phân biệt nổi đâu là rau đâu là cỏ. Nhưng quyết tâm thực hiện ước mơ đã giúp họ xây dựng cuộc sống mới. Nhờ đọc các chỉ dẫn trên mạng, họ học cách làm xà bông, dệt quần áo, rèn kim khí và tạo ra điện từ chiếc xe đạp chuyên dụng.

Lúc ấy, cặp đôi đã ghi lại các quá trình tạo ra sản phẩm và đăng tải lên blog, sau đó còn biên soạn 1 cẩm nang sinh tồn chia sẻ miễn phí. “Bạn trở nên tự tin khi bạn có thể tạo ra nhiều thứ từ đôi bàn tay mình. Thậm chí, nếu chúng tôi mắc kẹt trên 1 hòn đảo, chúng tôi cũng có thể biến nó thành nhà mình.” Xing nói.

Sáng kiến của cặp đôi, “tương lai của văn minh nhân loại” như cách họ gọi , nhanh chóng thu hút sự chú ý của truyền thông. Một số bình luận chế giễu Tang và Xing là những kẻ ảo tưởng, số khác lãng mạn hóa cuộc sống của họ đầy mộc mạc, lành mạnh. Cặp đôi đã có 1 lượng fan theo dõi ổn định.

Năm 2015, các nhà đầu tư BĐS hướng tới Laoshan, khiến cặp đôi khốn đốn. Phải nhờ tới sự giúp sức từ Zhenro Foundation, 1 tổ chức môi trường trụ sở ở Phúc Kiến, thì Tang và Xing mới có thể tiếp tục trải nghiệm cuộc sống họ muốn, thiết lập Southern Life Community ở 1 khu đất rộng 202 hecta đã được Zhenro Fuoundation trả tiền. Kinh nghiệm này dạy cho họ lợi ích của việc có hệ thống hộ trợ mạnh mẽ, vậy nên họ quyết định tập trung phát triển cộng đồng.

Để thu hút các thành viên, họ cho phép cư dân mới tự chọn phương thức sống tự cung tự cấp mà cư dân muốn. Từ 1 số fan trung thành, khu định cư đã tăng lên tới khoảng 30 cư dân và truyền cảm hứng cho những cộng đồng khác ở Trung Quốc, bao gồm tập thể thiếu niên 706 ở Bắc Kinh. Nhưng dự án cũng phải giảm bớt sự chống đối hệ thống tư sản, điều mà Tang không muốn.

Nhiều thành viên mới chỉ tới ở vài tuần, và hiếm khi sống mà không dùng điện. Trên núi có mạng internet, mọi người thường mua thực phẩm ở 1 ngôi làng gần đó. Thậm chí 1 số còn đặt hàng qua các app giao đồ. Các cửa hàng địa phương hạnh phúc khi kinh doanh tốt lên, nhưng dân làng nhận ra cộng đồng SLC và cư dân của nó gặp nhiều khó khăn.

Lin, 1 người già 50 tuổi ở địa phương nói rằng, ông thường tự hỏi những thanh niên ông gặp đang cố gắng đạt được thứ gì? “Chúng gọi đó là trải nghiệm, nhưng tôi chẳng hiểu chúng đang trải nghiệm cái gì nữa?” Ông nói. “Chúng chẳng làm gì cả? Thấy không? Đất đai đa phần đã cằn cỗi hết cả.

Các bạn trẻ gọi đây là “trải nghiệm“, nhưng tôi không biết họ đang trải qua những gì?

– Lin, dân làng địa phương

Tang thi thoảng nói với những người mới đến về 1 cách sống bền vững hơn nhưng thuyết trình không phải thế mạnh của Tang. Anh thường mặc kệ những cư dân khác tự xoay sở với đống thiết bị của họ, thậm chí chẳng buồn chào hỏi những người mới đến . Nhưng a thừa nhận là muốn cổ vũ mọi người tự cố gằng hơn. “Mọi thứ đã không lí tưởng như tôi mong muốn. Tôi chưa gặp ai muốn sống theo phong cách của tôi hồi tôi còn ở Laoshan. Nhiều người dừng lại chỉ sau vài lần thử.” Tang nói.

Thảm tấm và cách ghép thảm tấm:

Người mới đến SLC có mục tiêu riêng của họ. Nhiều người không hướng đến 1 điều không tưởng như thế giới ko còn tư sản, mà chỉ đang chạy trốn tạm thời cuộc sống trung lưu và cố nhận ra thứ mình thực sự mong muốn trong đời.

Fan Yueyi, 20 tuổi, mới tốt nghiệp ĐH, nói rằng cô đến đây vì chán ghét thứ áp lực không ngừng khi leo lên “bậc thang xã hội” (Penthouse SBS). “Thế hệ của tôi có thể dễ dàng thấu hiểu ý niệm đằng sau SLC. Chúng tôi lớn lên và đều có cùng mục tiêu: những điểm A+, đỗ ĐH tốp đầu, chọn 1 nghề hứa hẹn thu nhập cao. Nhưng thứ ảo tưởng đó vỡ tan sau khi tốt nghiệp ĐH, khi tôi nhận ra rằng có nhiều lựa chọn hơn những gì chúng tôi đã được dạy trước đó.

Khi còn thơ bé, Fan mơ ước mở 1 tiệm trà sữa, nhựng mẹ cô bảo rằng, công việc này chỉ phù hợp cho người giàu hoặc kẻ thất học. Vậy nên cô đã theo ý mẹ, tốt nghiệp ĐH, làm giáo viên. Ở nhà trẻ mẫu giáo , cô sốc khi chứng kiến những học trò nhỏ của mình bị dạy dỗ nghiêm khắc về cạnh tranh bởi phụ huynh giống như cô năm xưa. Cô nhớ, 1 đứa bé 6 tuổi nhận quà sinh nhật là 1 quyển SGK lớp 1 từ mẹ bé. Với Fan, đó là dấu hiệu của việc cô cần giải thoát.

Fan Yueyi tốt nghiệp đại học gần đây thư giãn sau khi dành cả ngày để nấu rượu tại SLC, ở vùng nông thôn Phúc Châu, tỉnh Phúc Kiến, ngày 2 tháng 12 năm 2020.
Fan Yueyi tốt nghiệp đại học gần đây thư giãn sau khi dành cả ngày để nấu rượu tại SLC, ở vùng nông thôn Phúc Châu, tỉnh Phúc Kiến, ngày 2 tháng 12 năm 2020. (Ảnh Shi Yangkun / Sixth Tone)

“Mọi người nên sống những cuộc đời khác biệt.”

– Fan Yueyi, commune member

Từ khi tới SLC tháng trước, cô gái thành thị đã học nuôi gà, trồng hoa, nấu rượu. Cô cũng bớt đắn đo khi phải tự đưa ra quyết định.

Nhưng, chọn sống như vậy cũng phải trả giá. Một vài thành viên SLC kể rằng, gia đình và bạn bè họ coi việc này thật không thể hiểu được, thậm chí là sự phản bội – lãng phí thời gian nhiều năm học hành và học phí đắt đỏ. Theo Tang, anh đánh mất 1 số bạn thân khi kể ra lí do rời bỏ thành phố. “Thật khó cho nhiều người khi phải rời đi đường đời thuận lợi. Từ bỏ các giá trị và quan niệm phổ thông không chỉ là 1 quyết định về kinh tế mà là cả về mặt đạo đức.

Thảm trải sàn làm nên sự say đắm của không gian cũng như đẳng cấp của ngôi nhà

Kho Thảm Linh Dung

Fan thì lại muốn xem con đường này sẽ đưa cô tới đâu. Như 1 vài cư dân khác, cô không rõ mình sẽ trụ lại Phúc Kiến bao lâu nữa, khi tiền tiết kiệm đã dần cạn. Nhưng kể cả khi cô phải rời đi, cô sẽ sớm quay trở lại. “Tôi muốn dành nhiều thời gian suy nghĩ về cách tôi có thể tự chu cấp cho mình khi sống ở đây. Việc quyết định rời đi khi nào là chuyện nhỏ vì tôi biết mình sẽ nhất định quay trở lại và thưởng thức rượu do chính mình làm ra.

————

Nguồn: Sixth Tone

Dịch bởi: Lâm Trần

Loại thảmThảm tấmCách ghépGhép liên tiếp
Chất liệu100% PPĐộ bền10 năm
Độ dày6.0mmQuy cách hộp5m2/1 hộp
Kích thước tấm50cm x 50cmBảo hành10 năm

Thảm chùi chân sợi len đẹp 001

  • Chất liệu:
  • Kiểu dệt:
  • Kích thước:
  • Độ dày:
  • Xuất xứ:

Giá bán lẻ: 0đ

Gọi ngay để nhận giá sỉ tốt nhất

(Hỗ trợ nhanh 0986900513)

  • Album ảnh Thảm chùi chân welcome màu đỏ
  • Album ảnh Thảm chùi chân welcome màu đỏ
  • Album ảnh Thảm chùi chân welcome màu đỏ

Thảm chùi chân đặt sảnh lên xuống tòa nhà văn phòng hiện nay có thể dùng thảm lau chân sợi len, hoặc các loại thảm loại bỏ bụi bẩn khác, nhưng điều đáng lưu ý nếu dùng thảm welcome.

Thảm chùi chân welcome màu đỏ là một lựa chọn tuyệt vời cho văn phòng của bạn, thảm có chất liệu zai bền chắc và có thể sử dụng các mùa nồm ẩm hoặc nắng mưa như khí hậu nước ta hiện nay.

 Thảm chùi chân welcome
Thảm chùi chân welcome

Thảm lau chân welcome màu đỏ hoặc các loại màu khác như: màu xanh lá, màu xanh nước biển, màu ghi, đều là những tấm thảm có độ bền tương đối tốt, đặt tại các sảnh đi ra vào tòa nhà, trước cửa văn phòng làm việc, rất đẹp mắt cũng như hiện đại.

Viền của tấm thảm welcome
Viền của tấm thảm welcome

Thảm được sản xuất từ nhà máy theo các kích thước cố định như:

Size 1: 40cm x 60cm ( Cỡ nhỏ nhất )

Size 2: 50cm x 70cm

Size 3: 60cm x 90cm

Size 4: 80cm x 120cm

Size 5: 120cm x 150cm

Size 6: 120cm x 180cm ( kích thước lớn nhất)

Ngoài ra thảm nhựa rối có dạng cuộn khổ rộng 1,2m x dài 18m. Chúng tôi có thể cắt ra để may bo viền tạo thành các tấm có kích thước tùy ý muốn, đáp ứng cho các khu vực rộng hơn.

Ngoài những loại thảm rối thông thường này chúng tôi còn có các loại thảm nhựa rối cao cấp 3M của Mỹ nhưng có điều chi phí khá đắt.

Thảm nhựa rối lau chân
Thảm nhựa rối lau chân dạng cuộn, cắt thành các tấm tùy ý.

Thảm welcome màu đỏ đã dập sẵn viền và có chữ, cộng thêm logo ở góc dưới cùng bên phải tấm thảm. Đó là cách nhận biết, đồng thời thảm có độ dày thông thường 1cm trở lên.

Thảm lau chân nhựa kém chất lượng không có chữ không có logo
Thảm lau chân nhựa kém chất lượng không có chữ không có logo

Trên thị trường có rất nhiều loại thảm chùi chân, riêng thảm welcome nhựa đã có rất nhiều loại mà chất liệu khác nhau, màu sắc khác nhau, độ dày khác nhau. Thế nên quá trình tìm mua thảm chùi chân cần được tư vấn kĩ để mua đúng sản phẩm.

Thảm welcome đỏ
Đế, viền, mặt sợi của thảm welcome đỏ

Nếu những tấm thảm giá rẻ mà không được chú ý sẽ dùng vài bữa thì hỏng, điều này khiến cho việc tìm mua các vật dụng trong gia đình, văn phòng hay các vị trí khác như nhà xưởng, sẽ rất mất thời gian, mất nhiều chi phí.

Vậy làm thế nào để mua được tấm thảm lau chân chất lượng?

Xin vui lòng tìm đến kho thảm trải sàn Linh Dung để được tư vấn chính xác, mua đúng sản phẩm.

Những tấm thảm lau chùi chân dành cho văn phòng hoặc khách sạn, hoặc gia đình rất cần thiết. Nên dùng loại tốt một chút để đảm bảo lâu dài.

Thảm welcome nhựa
Thảm welcome nhựa

Thảm welcome nhựa có các đặc tính gì.?

Thảm chùi chân nhựa welcome có đặc tính cơ bản như sau: Dễ loại bỏ bụi bẩn đất cát bám trên giày dép, giữ lại bụi bẩn, chống thấm hút nước xuống sàn….

Thảm nhựa welcome có thể đặt tại các vị trí ngoài trời chịu được nắng mưa, khu vực có nhiều người qua lại.

Vì là chất liệu nhựa nên có thể đặt tại nơi có khả năng trơn trượt cao, có dính dầu mỡ được.

Chống sử dụng nơi có hóa chất làm hỏng thảm nhựa rối.

Có thể cắt may thành các tấm linh hoạt cho vừa không gian, sử dụng các tấm thay thế khi cần.

Thảm chùi chân welcome tuy chi phí nhỏ nhưng lại mang lại giá trị lớn, vì nó loại bỏ hết chất bẩn như đất cát, các loại bám trên giày dép trước khi bước vào nhà, bước lên sàn thảm văn phòng hoặc khách sạn. Điều này giúp cho sàn nhà giữ sạch lâu hơn, không làm hỏng sàn, không làm ướt hay bốc mùi do chất bẩn dưới đế giày dép gây ra cho sàn.

Thảm có thể đặt tại các cửa ra vào, trong sảnh nhà, trước cầu thang bộ, cầu thang máy….

Để đảm bảo tuổi thọ chúng ta cần vệ sinh giặt thảm, có các tấm thay thể…

Thảm chùi chân có thể được xem như vật dụng chấn phong thủy để hợp mệnh gia chủ, vì nó được đặt tại cửa chính ra vào nên cần được lựa chọn màu sắc sao cho phù hợp nhất, tránh gam màu sặc sỡ hoặc sáng quá nó nhanh bẩn.

Ngoài chất liệu nhựa thì thảm chùi chân welcome còn có chất liệu sợi len hoặc sơ dừa cũng rất tốt, bền đẹp, thấm hút nước tốt, nhưng chủ yếu dùng cho gia đình hoặc khách sạn, không áp dụng cho công nghiệp hoặc trung tâm thương mại được.

Thảm chùi chân sợi len hoặc sơ dừa
Thảm chùi chân sợi len hoặc sơ dừa

Thảm chùi chân nhựa là lựa chọn hàng đầu cho các vị trí văn phòng, trung tâm thương mại hoặc khu công nghiệp khu chế xuất, bệnh viện, trường học.

Có thể chọn loại thảm nhựa rối cao cấp hơn để đảm bảo độ bền gấp 3 lần thảm nhựa welcome thường bằng cách chọn thảm nhựa rối dày.

Thảm nhựa rối dày
Thảm nhựa rối dày

Đối với thảm nhựa rối dày chỉ là lựa chọn thay thế thảm chùi chân welcome vì nó ko phải là tấm có sẵn, với loại này cần cắt may bo viền cao su tạo tấm theo kích thước tuỳ ý.

Độ bền cao, màu sắc sang trọng sạch sẽ, bên cạnh là sợi nhựa giai bền.

Đó là lựa chọn rất đáng chú ý khi Quý khách hàng đang tìm mua thảm chùi chân văn phòng hoặc các vị trí khác.

Mọi thông tin tư vấn xin vui lòng gọi khothamtraisan để được tư vấn chi tiết hơn.

Thảm chùi chân welcome màu đỏ

  • Chất liệu: Nhựa rối 3A
  • Kiểu dệt: Sợi rối
  • Kích thước: 6 size
  • Độ dày: 7mm-10.0mm
  • Xuất xứ: Đài loan

Thảm dạng tấm theo kích thước cố định của nhà máy sản xuất, thảm đặt trước sảnh các tòa nhà, trước thang máy, cửa đi ra vào nhằm loại bỏ bụi bẩn đất cát bám dưới đế giày dép.

Giá bán lẻ: 0đ

Gọi ngay để nhận giá sỉ tốt nhất

(Hỗ trợ nhanh 0986900513)

  • Album ảnh Thảm một màu ghi 01
  • Album ảnh Thảm một màu ghi 01
  • Album ảnh Thảm một màu ghi 01
  • Album ảnh Thảm một màu ghi 01

Thảm trải sàn hay thảm văn phòng là những mẫu thảm được nhiều người tìm kiếm để tìm hiểu về sản phẩm, chất lượng xuất xứ hay đặc điểm chi tiết của nó. Thì trong mục thảm văn phòng có sản phẩm thảm một màu là được nhiều người tìm kiếm để mua sản phẩm, bởi lẽ các yếu tố sau:

Thảm cuộn một màu ghi
Thảm cuộn một màu ghi 01 trải văn phòng làm việc

Thảm cuộn một màu ghi được đánh giá phổ thông nhất hiện nay, bởi các yếu tố bền, rẻ, đẹp, dễ dàng kết hợp với các màu sắc của nội thất khác cho văn phòng làm việc hiện nay.

Thảm khổ rộng nên hạn chế được các mối ghép nối giữa các tấm, thảm có chiều dài từ 35m đến 40m dài có thế phủ kín được nhiều văn phòng làm việc có không gian rộng.

Tâm lý vỡ mộng đang tăng lên trong nước làm Pháp càng khó khăn hơn. Hy vọng giành một chiến thắng nhanh chóng, các lực lượng của Pháp đã hành quân, tiến vào các vị trí xung quanh Hòa Bình, một tỉnh lỵ nằm ở phía Tây Hà Nội, nhằm cắt đứt con đường tiếp tế then chốt của Việt Minh, đi từ phía Đông về vùng đồng bằng

Báo cáo của CIA ngày 13/10/1950 cảnh báo về những hậu quả đối với nước Mỹ nếu Đông Nam Á “rơi vào tay cộng sản”
Báo cáo của CIA ngày 13/10/1950 cảnh báo về những hậu quả đối với nước Mỹ nếu Đông Nam Á “rơi vào tay cộng sản”

Trong khi đó, bên kia trái đất ở Washington, chính quyền Tổng thống Truman lo lắng trước việc vị thế của Pháp ở Đông Dương đang bị xói mòn. Việc mất bất kỳ một quốc gia nào ở Đông Nam Á vào tay cộng sản cũng sẽ gây ra những hậu quả tâm lý, chính trị và kinh tế to lớn đối với lợi ích của Mỹ. Mặc dù tình hình nghiêm trọng, song Harry Truman chẳng có mấy lựa chọn. Nước Mỹ đã cung cấp phần lớn trang thiết bị quân sự Pháp dùng ở Đông Dương và trong khi các lực lượng của Mỹ đang mắc kẹt ở Triều Tiên, việc dính líu nhiều hơn nữa vào một cuộc xung đột thứ hai ở Châu Á là điều không thể về mặt chính trị.

Nhưng có một lựa chọn khác, đó là các hoạt động bí mật. Đối với Cục tình báo Trung ương Mỹ (CIA), đã được thành lập năm năm nay, thì đây là một cơ hội hấp dẫn để đặt chân vào Đông Dương. Kết hợp giữa thái độ vừa lạc quan và vừa ngây thơ nổi lên trong những ngày đầu, CIA đã chọn một trong những sĩ quan trẻ của mình, Donald Gregg, và trao cho anh ta một nhiệm vụ táo bạo: Huấn luyện một nhóm người Việt về chiến thuật hoạt động theo quy mô đơn vị nhỏ và chuẩn bị cùng họ nhảy dù xuống khu vực nông thôn ở Bắc Việt Nam.

Vừa mới được đào tạo hoạt động bán quân sự và chưa từng phục vụ ở nước ngoài, Gregg đồng ý ngay. Bay sang Thái Lan, anh ta chọn mười người Việt Nam và đưa họ đến một cơ sở của CIA ở căn cứ hải quân của Mỹ ở Yokosuka, Nhật Bản để tiến hành huấn luyện cơ bản trong một tháng.

Có hai vấn đề nổi lên ngay lập tức. Thứ nhất, Gregg thấy hầu như không ai nghĩ gì về việc anh ta cùng những người được huấn luyện cần phải làm gì, một khi họ quay trở lại vùng nông thôn Việt Nam. Thứ hai, một vấn đề đáng lo ngại hơn, Gregg thấy hiểu biết về Việt Nam của anh ta cũng không hơn những người được anh ta huấn luyện.

Tất cả mười người này được tuyển mộ ở Thái Lan thông qua một đặc vụ và người này nói rằng họ nằm trong số năm mươi ngàn người Việt đã chạy sang Thái Lan ngay sau Chiến tranh Thế giới thứ Hai. Nhưng Gregg phát hiện ra rằng thực ra họ là những người di cư khỏi Việt Nam từ cách đó hơn 150 năm. Ngay cả CIA, một cơ quan luôn có thái độ lạc quan, cũng không thể nào lại thực hiện một hoạt động chỉ dựa trên một kế hoạch sơ sài như vậy. Gregg nhớ lại: “Sau đó, những người Việt này đã được chuyển về Thái Lan vào tháng Tư, tôi cảm thấy mình như thọ thêm được mấy năm”.

Bắt đầu sự nghiệp tại CIA vào năm 1951 khi mới 24 tuổi, Donald Gregg sau đó đã nắm giữ nhiều chức vụ khác nhau như cố vấn Hội đồng An ninh Quốc gia Hoa Kỳ, cố vấn cho Phó Tổng thống George H. W. Bush, và Đại sứ Hoa Kỳ tại Hàn Quốc
Bắt đầu sự nghiệp tại CIA vào năm 1951 khi mới 24 tuổi, Donald Gregg sau đó đã nắm giữ nhiều chức vụ khác nhau như cố vấn Hội đồng An ninh Quốc gia Hoa Kỳ, cố vấn cho Phó Tổng thống George H. W. Bush, và Đại sứ Hoa Kỳ tại Hàn Quốc

Hai năm sau, CIA lại lần nữa chơi đùa với ý tưởng tiến hành các hoạt động bán quân sự bí mật ở Đông Dương. Lúc đó, quân đội của Việt Minh, bao gồm lực lượng chính quy và dân quân địa phương, đã lên tới hơn 350.000 người. Tuy việc rút khỏi Đông Dương chỉ là vấn đề thời gian, nhưng Pháp vẫn chỉ chấp nhận trang thiết bị và tiền bạc do Mỹ cung cấp, từ chối cố vấn của quân đội hoặc của CIA.

Tổng thống D. D. Eisenhower không ưa phương hướng hành động mà Pháp đang thực thi ở Việt Nam. Trong một cuộc họp của Hội đồng An ninh Quốc gia (NSC) ngày 21 tháng 1 năm 1954, ông ta nhấn mạnh không để cho Đông Dương rơi vào tay cộng sản và yêu cầu các cố vấn đề xuất các biện pháp để củng cố vị thế của Pháp. Ngoài giúp đỡ về vật chất, ông đặc biệt quan tâm đến khả năng tiến hành chương trình chiến tranh du kích, một chương trình có thể được tiếp tục sau khi Pháp có khả năng sẽ rút đi.

Tổng thống Hoa Kỳ Dwight D. Eisenhower (1890-1969)
Tổng thống Hoa Kỳ Dwight D. Eisenhower (1890-1969)

Đáp lại Tổng thống, Giám đốc CIA, Allen Dulles, đã phát biểu tại Hội đồng An ninh Quốc gia rằng ông ta có các chuyên gia bán quân sự sẵn sàng đến Đông Nam Á, nhưng người Pháp đã ngoan cố từ chối không cho phép. Dulles nhận xét, chiến tranh du kích là một quá trình lâu dài, đòi hỏi có sự chuẩn bị đầy đủ. Trong khi không còn đủ thời gian, ông gợi ý biện pháp đánh đổi cứng rắn với Pháp: Mỹ tiếp tục cung cấp trang thiết bị quân sự, đổi lại Pháp phải đồng ý cho Mỹ đưa nhân viên bán quân sự của CIA vào. Tổng thống Eisenhower đã đồng ý.

Giám đốc CIA Allen Dulles
Giám đốc CIA Allen Dulles

Tám ngày sau, các cố vấn hàng đầu của ông đã được triệu tập để tiếp tục họp. Tiếp tục chủ đề mà Eisenhower đã bỏ dở, Giám đốc CIA Dulles đã giới thiệu Edward Lansdale với những người tham gia cuộc họp và gợi ý cử ông ta là người đầu tiên đến Việt Nam. Vốn là một đại tá Không quân Mỹ được biệt phái sang làm việc lâu dài ở CIA, Lansdale nổi tiếng là một trong những chuyên gia hàng đầu về các hoạt động du kích và bán quân sự.

Ông đã để lại dấu ấn của mình ở Đông Nam Á khi làm việc với tư cách cố vấn cao cấp cho Tổng thống Philippines, Ramon Magsaysay. Ông đã giúp đánh bại phong trào phiến quân cộng sản Hukbalahap và điều đó làm cho Dulles và người anh của ông ta, Bộ trưởng Ngoại giao John Foster, rất có ấn tượng. Hội đồng An ninh Quốc gia đã yêu cầu ông chuẩn bị va li lên đường sang Việt Nam.

Trước khi Lansdale lên đường, cuộc chiến tranh Đông Dương đã bước vào giai đoạn cuối. Lực lượng của Pháp ở thung lũng Điện Biên Phủ ở vùng Tây Bắc Việt Nam, vốn đã bị bao vây từ cuối năm trước, đang nhanh chóng trở thành chỗ dựa cuối cùng của Pháp.

Trong khi lực lượng Việt Minh đang thít chặt thòng lọng xung quanh Điện Biên Phủ, Hội đồng An ninh Quốc gia Mỹ đã nâng cấp nhóm cố vấn một người của Lansdale lên thành một phái đoàn thuộc CIA được biết tới với cái tên “Phái đoàn Quân sự Sài Gòn“(SMM). Phái đoàn này không làm việc với người Pháp mà sẽ làm việc với chính phủ chống cộng và mang danh nghĩa độc lập của Việt Nam do Hoàng đế Bảo Đại, một nhân vật bù nhìn do Paris dựng lên, đứng đầu.

Trước khi các thành viên của Phái đoàn Quân sự Sài Gòn có cơ hội đặt chân lên đất Việt Nam, Điện Biên Phủ đã rơi vào tay Việt Minh vào đầu tháng Năm. Tổng thống Eisenhower đặc biệt không thích cách Pháp cai trị các thuộc địa Đông Dương, nhưng ông lại càng không thích ý tưởng về một chế độ Việt Minh. Trong khi các binh lính Pháp bị dẫn giải như những tù binh ra khỏi Điện Biên Phủ, ông ta đã cân nhắc đến khả năng tiến hành một chiến dịch hoạt động du kích lớn ở Bắc Việt Nam được hỗ trợ thông qua Thái Lan.

Tuy nhiên, tình thế mau chóng cho thấy rõ ràng là không có đủ thời gian cho những kế hoạch vĩ đại. Ở Geneva, một hội nghị quốc tế đang thương lượng vấn đề Pháp rút khỏi Đông Dương. Lo lắng về khả năng Pháp sẽ bán đứng mọi thứ, Lansdale lập tức lao đến Sài Gòn, trong khi hội nghị Geneva vẫn đang họp. Đến đó vào ngày 1 tháng Sáu, về danh nghĩa ông ta được cử làm một trợ lý tùy viên không quân tại Sứ quán Mỹ.

Edward Lansdale
Edward Lansdale

Không có đủ thời gian để tập hợp thêm các thành viên của Phái đoàn quân sự Sài Gòn, vì vậy Lansdale trong tháng đầu tiên đã cố tạo dựng các mối quan hệ với lực lượng vũ trang của Bảo Đại và làm việc với Đại đội Vũ trang Chiến tranh Tâm lý (Armed Psychological Warfare Company) ở Hà Nội.

Nhưng ông ta đã không có được thành công trọn vẹn: dưới sự chỉ đạo của Lansdale, trong phi vụ đầu tiên của đại đội này, hai thành viên trong nhóm đã chạy sang hàng ngũ cộng sản.

Ngày 1 tháng Bảy, Lansdale có thêm một cấp phó, Thiếu tá Lucien “Lou” Conein. Là một chuyên gia tự thân trong lĩnh vực bán quân sự, Conein đã từng thành công với những phi vụ như vậy. Được những người cùng hoạt động gắn danh là “Black Luigi – Luigi Đen”, Conein đã từng thâm nhập vào Bắc Việt Nam cách đây chín năm, khi còn làm việc trong Cơ quan Tình báo Chiến lược (Office of Strategic Services – OSS), tổ chức tiền thân của CIA trong Chiến tranh Thế giới thứ Hai.

Không giống các sĩ quan OSS khác, những người đã cùng làm việc với Việt Minh để chống lại người Nhật, Conein đã liên hệ với những tổ chức bí mật của người Việt Nam do người Pháp lãnh đạo. Một số người này giờ đây đã trở thành các sĩ quan quân sự cao cấp của Việt Nam và đây là lợi thế của Conein.

Thiếu tá Lucien “Lou” Conein
Thiếu tá Lucien “Lou” Conein

Trong ba tuần sau đó, Phái đoàn Quân sự Sài Gòn chỉ gồm có hai thành viên tiếp tục xây dựng các mối liên hệ với người Việt Nam. Ngày 21 tháng Bảy, hội nghị Geneva kết thúc. Theo giải pháp này, sẽ có một khoảng thời gian đình chiến 300 ngày, trong thời gian đó dân thường được tự do đi lại. Sau đó, đất nước sẽ tạm thời bị chia làm hai miền: toàn bộ lãnh thổ phía bắc vĩ tuyến 17 sẽ được trao cho Việt Minh, trong khi đó toàn bộ vùng đất phía nam vĩ tuyến đó, sẽ do chế độ Bảo Đại thân phương Tây do người Pháp lập ra trước đó cai quản.

Thủ đô của Bắc Việt Nam do Việt Minh kiểm soát là Hà Nội, trong khi Nam Việt Nam lại do Bảo Đại điều hành từ Sài Gòn. Về mặt lý thuyết, sau hai năm sẽ có một cuộc tổng tuyển cử dự kiến tổ chức vào năm 1956 để thống nhất đất nước. Bên cạnh đó, từ sau ngày 11 tháng Tám, số nhân viên quân sự nước ngoài sẽ đóng băng.

Chính quyền của Tổng thống Eisenhower coi giải pháp Geneva là một thảm họa và ngay lập tức thay đổi nhiệm vụ của Phái đoàn Quân sự Sài Gòn. Với việc Bắc Việt Nam sẽ sớm nằm dưới quyền kiểm soát hoàn toàn của cộng sản, nhiệm vụ chính của Lansdale bây giờ là tổ chức các hoạt động kháng chiến bên kia chiến tuyến.

Để làm việc đó, CIA có thể sử dụng một tiền lệ. Ở Tây Âu, CIA đã đặt nền móng cho việc xây dựng một mạng lưới du kích bí mật trước khi Liên Xô có thể xâm lược. Ở Châu Á cũng vậy, CIA cũng đã nuôi dưỡng một đơn vị cảnh sát tinh nhuệ Thái Lan để tiến hành cuộc kháng chiến chống lại nguy cơ Trung Quốc tiến xuống phía nam. Tuy nhiên, trong cả hai trường hợp, các mạng lưới ở sau chiến tuyến chưa bao giờ được thử thách.

Trong việc thành lập một mạng lưới của người Việt, Phái đoàn Quân sự Sài Gòn đã tìm kiếm sự giúp đỡ của Đại Việt, một phong trào bí mật có tư tưởng dân tộc cực đoan được thành lập vào năm 1939. Đại Việt, có nghĩa là nước Việt Nam vĩ đại, được sinh ra từ phong trào chống lại ách cai trị thực dân Pháp. Từ đó, đã hình thành một liên minh ngắn ngủi với những người có tư tưởng dân tộc trong Chiến tranh Thế giới thứ Hai, gồm cả Việt Minh.

Sau chiến tranh, ban lãnh đạo Đại Việt chạy sang Trung Quốc. Quay trở lại Việt Nam vào năm 1947, phong trào này hạ giọng chống Pháp, cố gắng vứt bỏ hình ảnh tinh hoa của mình nhằm lôi kéo quần chúng. Đại Việt cũng bắt đầu tập trung đến mối đe dọa của Việt Minh. Năm 1951, Đại Việt bắt đầu có những hành động vũ trang chống lại những người cộng sản, thành lập lực lượng dân vệ bán vũ trang ở Miền Bắc liên minh lỏng lẻo với Pháp. Tháng 12 năm 1953, lực lượng dân vệ này đã lên tới khoảng 17.000 người.

Hiệp định Geneva báo hiệu cơ sở quyền lực của Đại Việt ở Miền Bắc đã chấm dứt, vì vậy Lansdale cho rằng một kế hoạch nằm vùng sẽ là điều hấp dẫn với Đại Việt. Thông qua những đầu mối tiếp xúc do tình báo Pháp cung cấp, tháng Bảy năm 1954, Lansdale đã ra Hà Nội để thăm dò Đại Việt.

Tại Hà Nội, ông đã gặp Phan Huy Quát, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, một trong hai quan chức cấp cao của Đại Việt giữ cương vị bộ trưởng trong chính phủ Bảo Đại. Sau khi nghe vị đại tá Mỹ trình bày, ông Quát đã gợi ý ông ta nên gặp một nhân vật Đại Việt nữa, đồng thời là người có họ hàng thông qua quan hệ hôn nhân, Bác sĩ Đặng Văn Sung.

Phan Huy Quát
Phan Huy Quát

Ông Sung, Tổng bí thư không chính thức của Đại Việt, sinh ra trong một gia đình địa chủ giàu có ở Nghệ An. Thông minh, lịch lãm và nghiêm nghị, ông có bằng bác sĩ y khoa, nhưng thay vì làm bác sĩ, ông gia nhập Đại Việt vào năm 1940 và nhanh chóng trở thành một trong những lãnh đạo có ảnh hưởng nhất của Đại Việt.

Sau các cuộc tấn công của Việt Minh chống lại phong trào này sau Chiến tranh Thế giới thứ Hai, ông có một thời gian ngắn sống lưu vong ở Trung Quốc và trở về Việt Nam vào năm 1947 để đóng một vai trò quan trọng trong các tờ báo và tổ chức thanh niên của Đại Việt. Là một trong những người đầu tiên trong Đảng Đại Việt đề xướng hợp tác với Hoàng đế Bảo Đại, Sung là người công khai lớn tiếng phản đối Hiệp định Geneva, đặc biệt là điều khoản chia cắt Việt Nam.

Bác sĩ Đặng Văn Sung (người đầu tiên ở hàng trên, từ phải sang) cùng một số thành viên của Đảng Đại Việt tại Hà Nội
Bác sĩ Đặng Văn Sung (người đầu tiên ở hàng trên, từ phải sang) cùng một số thành viên của Đảng Đại Việt tại Hà Nội

Đi cùng với Quát, Lansdale tới trụ sở của Đại Việt tại Hà Nội. “Lansdale đã đề xuất kế hoạch xây dựng một tổ chức nằm vùng ở miền Bắc và chúng tôi đã nói chuyện với nhau trong hai ngày”, Quát nhớ lại. “Ông ta đã chỉ ra cho chúng tôi thấy Đại Việt vẫn chỉ là đảng của một nhóm hành động và đảng của trí thức chứ không phải một đảng quần chúng. Ông ta đưa ra một thách thức: nếu chúng tôi chứng minh được rằng chúng tôi có thể làm việc với quần chúng, ông ta sẽ ủng hộ một mạng lưới nằm vùng ở Miền Bắc. Tôi đã nắm lấy cơ hội đó để chứng minh khả năng của mình”.

Lansdale trở lại Sài Gòn, gặp thêm mười sĩ quan CIA, tất cả đều là các chuyên gia hoạt động tình báo bí mật bán quân sự. Những người này đã nhanh chóng được phái từ Nhật Bản, Triều Tiên và Okinawa tới để trợ lực cho Phái đoàn Quân sự Sài Gòn trước thời hạn 11 tháng 8 như quy định trong Hiệp định Geneva.

Điều này làm cho Việt Nam trở thành nước duy nhất có hai trạm CIA hoạt động cùng một lúc: Một cơ quan với người đứng đầu chỉ tập trung vào các hoạt động gián điệp thông thường và Phái đoàn Quân sự Sài Gòn do Lansdale đứng đầu, phụ trách các hoạt động bán quân sự. Trong khi trưởng trạm và gián điệp của CIA hoạt động dưới vỏ ngụy trang là cán bộ ngoại giao trong sứ quán, Lansdale và nhân viên của ông lại có chỗ làm việc trong Nhóm Cố vấn và Viện trợ Quân sự ở Đông Dương (MAAG) có trụ sở ở Sài Gòn và trực thuộc Lầu Năm Góc từ trước vẫn cung cấp viện trợ quân sự cho Pháp.

Với Phái đoàn Quân sự Sài Gòn đã đầy đủ lực lượng, Lansdale giao cho Conein làm việc với Sung về một chương trình chi tiết liên quan đến hoạt động nằm vùng của Đại Việt. Vừa hết hạn làm việc ở Tây Đức để đưa một số điệp viên thâm nhập qua Bức màn sắt, Conein hiểu biết đầy đủ về việc xây dựng mạng lưới gián điệp. Trên danh nghĩa, phân đội của ông được cử đến MAAG giám sát gần một triệu người tỵ nan dự kiến sẽ vào Nam trong giai đoạn 300 ngày ân hạn theo quy định của Hiệp định Geneva. Do đó, ông dễ có lý do để đi lại giữa Hà Nội và thành phố cảng Hải Phòng.

Nhiệm vụ này không hề dễ dàng. Đặc vụ của Việt Minh đã bắt đầu bí mật kiểm soát Hà Nội. Chạy đua với thời gian, Sung đã chọn Cao Xuân Tuyên, một sĩ quan cao cấp của Đại Việt và là một đại úy trong quân đội của Bảo Đại để bắt đầu tuyển mộ người. Người đầu tiên mà Tuyên tuyển mộ là Trần Minh Châu.

Là một tín đồ đạo Thiên chúa, quê ở thành phố Nam Định, ông đã tham gia Việt Minh vào những ngày cuối cùng của Chiến tranh Thế giới thứ Hai. Làm đến chủ tịch xã, ông ta đã lãnh đạo dân quân du kích ở địa phương chống lại Pháp cho đến khi bị bắt vào năm 1949. Ở trong tù, ông ta đã ly khai với cộng sản và cùng với nhiều người Nam Định theo đạo Thiên Chúa nghiêng về phía Đại Việt và cuối cùng đã gia nhập đảng này.

Đối tượng tuyển mộ tiếp theo của ông ta là Nguyễn Kim Xuyến. Cũng là một tín đồ đạo Thiên Chúa quê ở Nam Định, Xuyến là người rất bảo thủ và là một nhà báo viết chuyên mục trong một tờ báo của Đại Việt. Có hai người để bắt đầu xây dựng một nhóm nằm vùng là một khởi đầu tốt. Tuyên chỉ có đến cuối tháng Tám để tuyển mộ thêm mười tám người. Ông đã không làm được, đến cuối tháng đó, ông ta chỉ tuyển được mười bốn người trong Đảng Đại Việt.

Được đặt mật danh là “nhóm Binh”, tổng số mười sáu người của Đại Việt đã được tập hợp cho Conein. Theo kế hoạch của Phái đoàn Quân sự Sài Gòn, giúp đỡ của CIA cho nhóm Binh chỉ mang tính chất tạm thời, với dự định quyền kiểm soát nhóm này về sau sẽ giao lại cho chính phủ Bảo Đại ở Sài Gòn.

Những điều kiện này đã được ban lãnh đạo Đại Việt chấp nhận. Nhóm mười sáu người này đã được ô tô đưa xuống Hải Phòng vào đầu tháng Chín, sau đó bí mật lên một tàu chiến của Mỹ và được đưa tới Okinawa. Trải qua một tháng thử thách về tâm lý và thể chất, tháng Mười năm đó, nhóm này tập hợp lại và được đưa tới một trung tâm huấn luyện trị giá 28 triệu đô la của CIA ở Saipan.

Dù đã bước vào năm hoạt động thứ tư, song căn cứ Saipan lại được đặt tên nghe có vẻ vô hại là Đơn vị Huấn luyện Kỹ thuật Hải quân và đây là trung tâm huấn luyện đầu tiên của CIA ở Viễn Đông. Trước đây, căn cứ này đã từng huấn luyện cho Triều Tiên, Đài Loan và Thái Lan, với nhiều lớp học tách biệt dành cho học viên nước ngoài. Một trong các sĩ quan so sánh Saipan với căn cứ huấn luyện chính của CIA ở Williamsburg, Virginia: “Các cơ sở ở Saipan thực sự đầy đủ, giống như Fort Peary thu nhỏ”.

Một căn cứ của Mỹ trên đảo Saipan (Quần đảo Mariana, Thái Bình Dương)
Một căn cứ của Mỹ trên đảo Saipan (Quần đảo Mariana, Thái Bình Dương)

Tại Saipan, nhóm Đại Việt được tuyển mộ này giảm xuống còn 12 người. Họ tiếp tục được huấn luyện và đặt mật danh tiếng Anh và tiếng Pháp. Được bốn cố vấn Mỹ hướng dẫn, họ được giảng về những vấn đề cơ bản trong hoạt động bán vũ trang và nghiệp vụ điệp viên. Không phải là thu xếp hoàn hảo, chương trình giảng dạy được dịch từ tiếng Anh sang tiếng Pháp và sau đó được một trong các học viên dịch lại sang tiếng Việt.

Sau khi chương trình kèm cặp cơ bản này kết thúc, những người được tuyển mộ sẽ chia thành ba nhóm nhỏ. Nhóm thứ nhất, trong đó có Trần Minh Châu, giờ có biệt hiệu là Leslie, và ba người khác, được đào tạo về vũ khí, chất nổ và hoạt động phá hoại. Nhóm thứ hai, tổng cộng có năm người, được huấn luyện khá kỹ về hoạt động gián điệp. Nhóm thứ ba gồm ba người được huấn luyện chuyên về thông tin liên lạc.

Khóa huấn luyện ở Saipan dự kiến kéo dài sáu tháng, nhưng CIA đã quyết định nếu nhóm của Binh ở lại theo hết chương trình thì sẽ không đủ thời gian để thâm nhập, trước khi Việt Minh nắm quyền kiểm soát toàn bộ Bắc Việt Nam. Vì vậy, chỉ sau bốn tháng, ba nhóm đã tập hợp lại và được một chuyên gia phát hiện nói dối của CIA kiểm tra lần cuối. Đóng giả là một sĩ quan cảnh sát của Việt Minh, ông ta đã giả vờ tiến hành hỏi cung các điệp viên. Một điệp viên bị loại khi người đó bị lộ tẩy là chỉ điểm cho Pháp. Sau này, các sĩ quan CIA được thông báo là người đó khi trở về Sài Gòn đã bị chặt đầu.

Có một điều mà nhóm Binh không biết, đó là họ không phải là những người Việt duy nhất ở Saipan. Hồi tháng Chín, một mạng lưới nằm vùng thứ hai cũng được hình thành ở Sài Gòn, do Phái đoàn Quân sự Sài Gòn bảo trợ. Được gọi là nhóm “Hao”, những điệp viên này được tuyển mộ từ Việt Nam Quốc Dân Đảng (VNQDĐ).

Được thành lập năm 1927 như một bộ phận của Quốc Dân Đảng (Koumintang) ở Trung Quốc, VNQDĐ ban đầu khá nổi bật trong những người có tư tưởng dân tộc sau khi lãnh đạo một cuộc nổi dậy chống thực dân vào năm 1930. Bị Pháp đàn áp dã man, những người lãnh đạo cuộc nổi dậy buộc phải chạy sang Trung Quốc, sống lưu vong cho đến sau Chiến tranh Thế giới thứ Hai.

Sau khi trở về Việt Nam, lực lượng của họ bị Việt Minh tiêu diệt và chỉ còn là cái bóng của chính mình trong những năm đầu 1950. Tuy nhiên, vào cuối năm 1954, đảng này vẫn có những đảng viên tình nguyện tham gia các khóa huấn luyện gián điệp. Được Lansdale giúp đỡ, lãnh đạo đảng đã tuyển mộ được 21 người để đưa sang huấn luyện tại Saipan.

Trong khi các điệp viên nằm vùng đang được huấn luyện ở nước ngoài, Phái đoàn Quân sự Sài Gòn lại bận rộn với các dự án khác. Vào lúc chế độ cộng sản đang có những chuẩn bị cuối cùng để tiếp quản chính thức Hà Nội vào ngày 11 tháng Mười, Lansdale lại dành nhiều thời gian để tiến hành một chiến dịch tâm lý nhằm khuấy động thái độ bất mãn với những người cai trị mới, ngay từ trước khi họ ổn định công việc.

Trong khi có rất nhiều người tỵ nạn rời bỏ quê hương của họ ở Miền Bắc để chạy vào Miền Nam trong thời gian đình chiến quy định trong Hiệp định Geneva, Lansdale đã thực hiện nhiều biện pháp để bảo đảm dòng người tỵ nạn này càng nhiều. Sử dụng biện pháp tuyên truyền để thuyết phục người dân rằng cuộc sống ở Miền Nam tốt đẹp hơn, Lansdale cũng reo rắc tin đồn rằng người Trung Quốc, vốn từ bao đời nay đã bị người Việt không ưa, dù cho họ ở cùng trong một liên minh cộng sản, hiện có kế hoạch sẽ đóng một vai trò tích cực trong việc quản lý đất nước Việt Nam.

Tin đồn cũng nói rằng nhiều người Việt sẽ bị đưa sang Trung Quốc để làm công nhân đường sắt. Lansdale cũng lợi dụng nỗi lo sợ của những tín đồ đạo Thiên Chúa đối với những người cộng sản vô thần, in truyền đơn trong đó nói rằng “Đức Mẹ Đồng trinh đang đi vào Nam” và hứa hẹn sẽ có một cuộc sống tốt đẹp hơn cho các tín đồ đạo Thiên Chúa ở Miền Nam. Những câu chuyện thêu dệt về tội ác của cộng sản cũng giúp làm tăng thái độ bất bình.

Áp phích tuyên truyền của chiến dịch Hành Trình Tới Tự Do năm 1954 (Lưu trữ của Cục Thông tin Hoa Kỳ, ảnh số 306-ppb-226)
Áp phích tuyên truyền của chiến dịch Hành Trình Tới Tự Do năm 1954 (Lưu trữ của Cục Thông tin Hoa Kỳ, ảnh số 306-ppb-226)
Áp phích tuyên truyền của chiến dịch Hành Trình Tới Tự Do năm 1954 (Lưu trữ của Cục Thông tin Hoa Kỳ, ảnh số 306-ppb-224f – Nguồn: www.archives.gov)
Áp phích tuyên truyền của chiến dịch Hành Trình Tới Tự Do năm 1954 (Lưu trữ của Cục Thông tin Hoa Kỳ, ảnh số 306-ppb-224f – Nguồn: www.archives.gov)

Cú đánh tuyên truyền táo bạo và thành công nhất của Lansdale được tiến hành khi nhân viên của ông phân phát các truyền đơn với chữ ký của các quan chức Việt Minh chỉ thị cho người dân phải hành xử như thế nào khi cộng sản tiếp quản Hà Nội vào tháng Mười, gián tiếp nói đến việc tái phân phối tài sản cá nhân và cải cách hệ thống tiền tệ. Theo Lansdale, chiến dịch này đã thành công lớn.

Ông ta viết: “Một ngày sau khi những truyền đơn này được phân phát, số người đăng ký xin di cư đã tăng gấp ba lần… Hai ngày sau, giá trị đồng tiền của Việt Minh giảm một nửa so với trước khi có các truyền đơn.Việt Minh đã sử dụng đài phát thanh để tố cáo những truyền đơn này. Những tờ truyền đơn, về hình thức, trông giống thật đến nỗi phần lớn cán bộ cấp dưới lại tin rằng những lời tố cáo trên đài phát thanh là một âm mưu của người Pháp”.

Thậm chí người Pháp cũng bị đánh lừa. Họ đã bắt giam một thành viên trong các nhóm người Việt thuộc quyền của Lansdale trong khi anh ta đang phân phát truyền đơn vào buổi tối và buộc tội anh ta là điệp viên của Việt Minh.

Tàu sân bay HMS Warrior đưa 1455 người di cư từ Hải Phòng tới Sài Gòn trong chiến dịch Hành Trình Tới Tự Do, ngày 4 tháng 9 năm 1954 (Nguồn: iwm.org.uk)
Tàu sân bay HMS Warrior đưa 1455 người di cư từ Hải Phòng tới Sài Gòn trong chiến dịch Hành Trình Tới Tự Do, ngày 4 tháng 9 năm 1954 (Nguồn: iwm.org.uk)

Trong tuần đầu tháng Mười, phân đội của Conein ở phía Bắc chuẩn bị rời Hà Nội ngay trước khi lực lượng Việt Minh tiến vào. Những ngày cuối cùng, họ tập trung tiến hành các hoạt động phá hoại âm thầm trong thành phố. Điệp viên đã lẻn vào một xưởng xe buýt để gây nhiễm bẩn các thùng chứa xăng dầu và bí mật chuyển các gói thuốc nổ giống như những viên than do một nhóm kỹ thuật viên của CIA chế tạo vào các điểm cung cấp nhiên liệu tại nhà máy xe lửa của thành phố. Cả hai phi vụ trên đều có những lúc khá hài hước. Conein hồi tưởng:

Các chất gây nhiễm bẩn xăng dầu được đóng trong hộp tròn chuyển từ Nhật Bản về. Khi chúng tôi mở ra, mùi của nó suýt làm chúng tôi ngất xỉu trong khi chúng tôi đang ở trong trạm xe buýt, nhưng chúng tôi đã trấn tĩnh lại để đổ các chất này vào trong các thùng xăng dầu và sau đó rời đi. Các viên than chứa chất nổ cũng được chuyển từ Nhật Bản tới. Ý định là đặt những viên than đó tại các nơi bốc dỡ hàng và chờ tiếng nổ lớn. Chúng tôi sợ sẽ có ai đó đi ngang qua, ăn cắp những viên than mang về nhà để đun nấu, rồi bị nổ tung. Sau này, chúng tôi nghe nói những viên than chứa chất nổ đã làm nổ tung một số đầu máy xe lửa”.

Thực hiện xong các hoạt động phá hoại, Conein và người của ông ta chuyển xuống Hải Phòng để tìm địa điểm bí mật cất giấu vũ khí và trang thiết bị dành cho nhóm Binh (cho đến tận tháng Năm năm 1955, thành phố này mới được chuyển giao cho Việt Minh). Tháng Giêng năm 1955, đồ tiếp tế được máy bay của hãng Vận tải Hàng không Dân dụng (Civil Air Transport), thuộc sở hữu của CIA, chuyển từ Sài Gòn ra và các nhóm này bắt đầu hoạt động.

Súng đạn được cất giấu dưới nền các ngôi nhà, những đồ tiếp tế khác được đưa đến các nghĩa trang và chôn trong các đám tang giả dưới sự chỉ đạo của Phái đoàn Quân sự Sài Gòn. Cho đến cuối tháng, mọi thứ đã được chôn giấu xong.

Ngày 8 tháng Hai, điệp viên trong nhóm Binh đã vượt qua các buổi kiểm tra phát hiện nói dối và được đưa trở lại Sài Gòn. Tại Sài Gòn, họ trải qua một tháng học tập chính trị, trước khi thâm nhập Miền Bắc. Theo kế hoạch, 12 điệp viên sẽ được chia về ba địa điểm. Leslie, được phong cấp trung úy, sẽ chỉ huy chung. Anh ta và năm điệp viên khác sẽ hoạt động ở Hà Nội, ba người nữa hoạt động ở Hải Phòng và ba người cuối cùng sẽ hoạt động ở Nam Định.

Vào đầu tháng Ba, cả 12 điệp viên được tàu biển đưa ra Hải Phòng. Tại đó, Conein thông báo ngắn gọn về tình hình và trao cho họ các giấy tờ tùy thân giả. Công việc và chỗ ở mới cũng đã được Phái đoàn Quân sự Sài Gòn thu xếp. Phần lớn họ sẽ giả làm ngư dân. Đến cuối tháng đó, họ đã thâm nhập thành công vào đời sống xã hội ở Miền Bắc. Như vậy, mạng lưới của nhóm Binh đã hình thành và đi vào hoạt động ổn định.

Việc thâm nhập của nhóm Hao, thuộc Việt Nam Quốc Dân Đảng, là một hoạt động với tham vọng lớn hơn nhiều. Khoảng tám tấn rưỡi hàng tiếp viện, gồm 14 điện đài, 300 súng các-bin, 50 súng ngắn và hơn 130 kilogam chất nổ, đã lặng lẽ được đưa vào miền bắc bằng máy bay hoặc tàu thủy trong khoảng thời gian từ tháng Hai đến tháng Ba. Phần lớn đồ tiếp tế này được cất giấu ở các địa điểm dọc sông Hồng. Phần còn lại được cất giấu dưới các nền nhà ở Hải Phòng.

Số hàng tiếp viện khác được chuyển giao cho mạng lưới của Quốc Dân Đảng. Bùi Văn Ninh, một đảng viên của đảng này và là sĩ quan thuộc Cơ quan Thông tin của Chính phủ Bảo Đại là một trong số những người được huy động để cất giấu đồ tiếp tế:

Một giáo sư luật, người đã từng giảng dạy ở Đại học Hà Nội, một người mà tôi đã quen biết trong một thời gian, đã nhờ tôi giấu hai điện đài do người Mỹ cung cấp. Các điện đài này được đóng trong những thùng lớn. Tôi đã đào một hố sâu tới hai mét trong nhà tôi ở đường Sơn Lâm, Hải Phòng và giấu một chiếc ở đó. Tôi mang chiếc thứ hai đến nhà một người thân, cách đó hai cây số và chôn trong một cái hố cũng sâu hai mét”.

Trong tháng Tư, các thành viên của nhóm Hao kết thúc khóa học ở Saipan và được đưa đến căn cứ không quân Clark ở Philippines để nghe thông báo tình hình lần cuối. Sau đó, họ lên một tàu chiến của Hải quân Mỹ và được đưa thẳng về Hải Phòng. Chia thành từng toán nhỏ, dưới bóng đêm dầy đặc, họ lẻn lên bờ, chia thành bốn nhóm, đi về phía các thành phố Hà Đông, Hải Phòng, Hà Nội và Sơn Tây.

Một tháng sau, thực hiện Hiệp định Geneva, lực lượng Việt Minh tiến vào tiếp quản Hải Phòng và các khu vực khác mà Pháp chiếm đóng ở vùng ven biển Bắc Việt Nam. Sau khi đã cài cắm hai mạng lưới gián điệp, đơn vị của Conein rút vào Sài Gòn.

Phố Commerce (Thương Mại) ở Hải Phòng năm 1954, nay là phố Lý Thường Kiệt. Hình ảnh do David Putnam, một nhân viên quân sự Mỹ thực hiện trong thời gian tàu USS Tolovana AO-64 của Mỹ neo đậu ngoài khơi Hải Phòng để tiến hành cuộc di dân vào miền Nam Việt Nam trước khi Việt Minh tiếp quản thành phố
Phố Commerce (Thương Mại) ở Hải Phòng năm 1954, nay là phố Lý Thường Kiệt. Hình ảnh do David Putnam, một nhân viên quân sự Mỹ thực hiện trong thời gian tàu USS Tolovana AO-64 của Mỹ neo đậu ngoài khơi Hải Phòng để tiến hành cuộc di dân vào miền Nam Việt Nam trước khi Việt Minh tiếp quản thành phố
Thủy phi cơ Martin P5M Marlin của Mỹ nạp nhiên liệu trên biển Cát Bà, năm 1954 (Ảnh: David Putnam)
Thủy phi cơ Martin P5M Marlin của Mỹ nạp nhiên liệu trên biển Cát Bà, năm 1954 (Ảnh: David Putnam)

Giờ đây ở phía sau chiến tuyến của cộng sản, các gián điệp của nhóm Binh bắt đầu thực hành những gì họ đã được huấn luyện. Nhóm hoạt động ở Hải Phòng phải chịu gánh nặng công việc lớn nhất và họ bắt đầu lấy các trang thiết bị đã được chôn giấu trước đó. Trong một thời gian ngắn, họ đã lặng lẽ lấy được toàn bộ điện đài và vũ khí đã cất giấu.

Trong những thứ được cung cấp, có cả loại chất nổ được chế tạo giống viên than mà trước đó Phái đoàn Quân sự Sài Gòn đã sử dụng để gây ra vụ nổ ở một xưởng đầu máy xe lửa của Hà Nội. Một gián điệp trong nhóm hoạt động ở Hải Phòng, Bùi Mạnh Hà, bí danh là Bosco, đã mua một chiếc xe tắc xi nhãn hiệu Citroen và bắt đầu vận chuyển trang thiết bị đến các địa điểm của nhóm Binh.

Tại Sài Gòn, rắc rối bắt đầu nhen nhóm, xuất phát từ thỏa thuận trước đây giữa Lansdale và ban lãnh đạo Đại Việt. Lansdale đã nói rằng mạng lưới gián điệp nằm vùng sau này sẽ nằm dưới quyền kiểm soát của chính quyền trung ương ở Sài Gòn. Đại Việt đã đồng ý với điều đó.

Thỏa thuận trên rất có ý nghĩa vào thời điểm lúc đó, bởi trong chính phủ Bảo Đại, có rất nhiều đại diện của Đại Việt tham gia, gồm cả hai bộ trưởng nội các. Nhưng đến đầu năm 1955, thành phần chính phủ đã có thay đổi lớn. Thủ tướng mới, Ngô Đình Diệm, là một viên quan trong triều đình cũ và theo đạo Thiên Chúa. Ông không cho phép cạnh tranh quyền lực. Ngay sau khi lên nắm quyền, ông liền kiên quyết thanh trừng các nhân vật của Đảng Đại Việt.

Ngô Đình Diệm
Ngô Đình Diệm

Đảng Đại Việt coi Diệm là một mối đe dọa, nhưng Lansdale lại ủng hộ ông ta. Giống như đối với Magsaysay ở Philippines, Lansdale đã lựa chọn một nhân vật chính trị đơn nhất có khả năng lãnh đạo để ủng hộ. Ông ta đã nhanh chóng đặt cược niềm tin của mình vào thành công của Diệm. Là một phần trong mối quan hệ thân thiết, Lansdale đã thông báo cho Diệm về sự tồn tại của các gián điệp của Đại Việt ở Bắc Việt Nam.

Biết được điều này, Diệm đòi hỏi phải có quyền điều hành mạng lưới gián điệp này. Bác sĩ Đặng Văn Sung, Tổng thư ký của Đại Việt liền phản đối, lập luận rằng các gián điệp được cài lại ở Miền Bắc là công cụ lâu dài để thúc đẩy sự nghiệp của Đại Việt, không phải công cụ của cá nhân của Tổng thống. Sung cho rằng Diệm sẽ không sử dụng đúng mục đích các gián điệp này:

Họ là điệp viên bí mật, hoạt động chống cộng sản. Nhiệm vụ chính của họ là tuyển mộ thêm người. Vì vậy, chúng tôi đã cử một nhóm thứ hai, gồm các đảng viên Đại Việt là người Miền Bắc di cư, sống xung quanh Sài Gòn, để đưa sang Saipan huấn luyện, đào tạo. Nhóm này bao gồm cả những người dân tộc thiểu số và dự kiến họ sẽ được đưa vào Miền Bắc để tăng cường cho mạng lưới hiện có. Người của Diệm không muốn gián điệp, họ chỉ muốn có biệt kích”.

Cuối cùng, hai bên đã đạt được một thỏa hiệp nhân nhượng. Sung được phép tiếp tục kiểm soát nhóm gián điệp thứ hai của Đại Việt được huấn luyện tại Saipan, những người này sau đó sẽ được giữ lại ở Sài Gòn để trở thành các cán bộ đảng. Tuy nhiên, Diệm sẽ nắm nhóm gián điệp thứ nhất và Sung hoàn toàn bị loại ra khỏi chương trình này.

Xem thêm: Ngô Đình Nhu, phi vụ Maneli 1963, và cuộc “đi đêm” giữa Sài Gòn và Hà Nội

Sung bị thay bằng Tướng Nguyễn Ngọc Lễ, người đứng đầu Lực lượng Cảnh sát Quốc gia mới. Lễ trước đây đã từng làm việc với Phái đoàn Quân sự Sài Gòn trong khi tổ chức thành lập Hội Cựu chiến binh Việt Nam (Vietnam Veterans League), cho nên ông ta đã quen biết Lansdale. Với việc Tướng Lễ về danh nghĩa phụ trách chương trình này, Cao Xuân Tuyên, một quan chức Đại Việt phụ trách việc tuyển mộ, đã dùng điện đài thông báo cho nhóm Binh về những thay đổi mới trong hệ thống chỉ huy ở Sài Gòn. Leslie, thay mặt cho các gián điệp khác, đã hứa sẽ trung thành với Diệm.

Tướng Nguyễn Ngọc Lễ
Tướng Nguyễn Ngọc Lễ

Như Bác sĩ Sung đã e ngại trước đó, thay đổi này không chỉ là ngữ nghĩa. Theo điều hành của những người chỉ huy mới, các điệp viên nằm vùng được chỉ thị phải hoàn thành hai sứ mạng có vẻ không phù hợp nhau. Một mặt, họ được khuyến khích tiến hành các hoạt động biệt kích, thí dụ như các hoạt động phá hoại mà nhất định sẽ bị nhà cầm quyền chú ý. Mặt khác, họ được yêu cầu phải mở rộng mạng lưới gián điệp, một công việc chỉ có thể được hoàn thành trên cơ sở gây càng ít chú ý càng tốt.

Các điệp viên trong nhóm Binh tất nhiên tỏ ra do dự không muốn tiến hành hoạt động phá hoại, trừ một trường hợp ngoại lệ. Sử dụng chất nổ dạng viên than, điệp viên nhóm Binh đã đặt một viên than như vậy tại sân ga ở Hải Phòng. Sau này, theo tin từ hãng thông tấn chính thức của Hà Nội, do cảnh giác nên một công nhân đã phát hiện ra viên than đáng nghi ngờ đó trước khi nó phát nổ, gây thiệt hại.

Cũng có những nỗ lực tuyển mộ điệp viên mới. Dưới vỏ bọc là thợ sửa chữa xe đạp, Leslie báo cáo rằng anh ta đã tuyển mộ thêm hai người mới, vốn đều là thành viên của Đại Việt.

Từ Sài Gòn, Tướng Lễ và các đồng nghiệp người Mỹ của ông ta không ấn tượng lắm với những kết quả hạn chế đã đạt được cho đến lúc đó. Tồi tệ hơn nữa, một số sĩ quan CIA trong tòa Đại sứ Mỹ còn cho rằng họ đã phát hiện được những dấu hiệu cho thấy các điệp viên này hoạt động hai mang. Để kiểm tra, các sĩ quan này muốn đưa một trong các điệp viên nói trên vào Nam để thông báo tình hình.

Lansdale kịch liệt phản đối kế hoạch đó, sợ rằng việc đó sẽ làm lộ vỏ bọc của điệp viên và sẽ không thể đưa anh ta trở lại Miền Bắc được nữa. Nhưng, đúng vào lúc đó, Lansdale sắp sửa được luân chuyển về nước và việc đảm trách các hoạt động bán quân sự thuộc Phái đoàn Quân sự Sài Gòn được chuyển giao cho cơ quan CIA. Do quan hệ giữa Phái đoàn Quân sự Sài Gòn và cơ quan CIA chưa bao giờ là tốt, lời khuyên của Lansdale đã không được chú ý tới.

Một thành viên của nhóm hoạt động ở Nam Định bí danh là André đã xung phong vào Nam. Ngày 6 tháng 9 năm 1956, André đã lẻn vào Nam, đi dọc theo vùng cán xoong và vượt biên. Sau khi vào đến Sài Gòn, trong hai ngày liền, anh ta đã bị kiểm tra bằng phương pháp phát hiện nói dối. Sau khi CIA cảm thấy hài lòng với kết quả rằng anh ta không phải điệp viên hai mang, anh ta được thông báo về tình hình trong suốt chín ngày nữa, rồi được đưa trở lại miền Bắc với một lượng tiền lớn để phân phát cho các thành viên trong nhóm Binh.

Chuyến đi của André đã khôi phục niềm tin của CIA vào mạng lưới Binh, thậm chí làm cho cơ quan này bị mù tịt không biết gì về thực tế tình hình ở Bắc Việt Nam. Trong suốt một năm trời, các nhà chức trách cộng sản đã thắt chặt vòng vây đối với nhóm điệp viên này bắt đầu từ khi ba viên than chứa chất nổ bị phát hiện trong một đợt công an truy quét các phần tử buôn bán than trái phép. Khi cuộc điều tra lần theo nguồn gốc của chất nổ phát hiện ra một điệp viên của nhóm Binh, cơ quan tình báo Bắc Việt Nam đã thâm nhập được vào một phần của mạng lưới này. Trong số các điệp viên bị bắt có André.

Trong một thời gian ngắn, Hà Nội đã không dẹp toàn bộ hoạt động của Đại Việt, với hy vọng sẽ sử dụng nó để phục vụ cho mình. Trong mỗi nhóm gián điệp Binh có ít nhất một điệp viên vẫn được phép hoạt động dưới sự kiểm soát của Sài Gòn cho đến tận mùa thu năm 1958. Các nhóm này đã cùng nhau tuyển mộ thêm được ít nhất bảy người nữa, trong đó có một phụ nữ.

Sau đó, ngày 12 tháng 11 năm 1958, lực lượng an ninh của Bắc Việt Nam đã bắt toàn bộ số điệp viên còn lại trong nhóm Binh. Bosco, viên chỉ huy nhóm ở Hải Phòng vốn được huấn luyện tại Saipan, đã bị bắt khi một trong những người trong nhóm anh ta sử dụng điện đài giấu trong một chiếc bàn để chuyển một bức điện vào Sài Gòn. Tổng chỉ huy Leslie bị bắt ở Hà Nội trong khi một thành viên thứ ba, cũng được đào tạo ở Saipan, mật danh là Philip, bị bắt ở Nam Định.

Ngày 4 tháng Tư năm 1959, tòa án xét xử nhóm Binh được tổ chức ở Hà Nội. Mười nghi phạm bị đưa ra công khai trước công chúng. Bên cạnh phòng xử án, nhà chức trách Hà Nội cũng trưng bày trang thiết bị thu được từ nhóm Binh. Những thứ được trưng bày gồm súng tiểu liên giảm thanh, thuốc nổ, súng lục loại nhỏ dùng lò xo để nạp đạn giấu trong tuýp thuốc đánh răng, điện đài. (CIA đã không che giấu bằng chứng cẩn thận.

Trong khi các vũ khí không có nhãn mác gì, trên điện đài lại gắn mác, ghi rõ là của Binh chủng Thông tin của Lục quân Mỹ). Theo phương cách tuyên truyền mạnh mẽ điển hình, Hà Nội cũng đưa ra những bức ảnh chụp một gián điệp đang đọc tạp chí khiêu dâm với những bức hình các cô gái đẹp dán trên tường.

Sau 24 giờ nghị án, các bản án đã được đưa ra. Bảy người bị kết án tới mười năm tù. Philip, một gián điệp hoạt động ở Nam Định, bị mức án hai mươi năm tù. Bosco, hoạt động ở Hải Phòng, bị tù chung thân. Leslie, tổng chỉ huy ở Hà Nội, bị kết án tử hình. Theo đài phát thanh Hà Nội, một đám đông khoảng mười ngàn người bên ngoài phòng xử hoan nghênh các quyết định nói trên.

Một tòa án ở Hải Phòng đã kết án mười gián điệp trong mạng lưới nằm vùng của Quốc Dân Đảng vào tháng Tư năm 1965 (Ảnh: TTXVN)
Một tòa án ở Hải Phòng đã kết án mười gián điệp trong mạng lưới nằm vùng của Quốc Dân Đảng vào tháng Tư năm 1965 (Ảnh: TTXVN)
Vũ khí và các đồ tiếp tế được tìm thấy trong những nơi chôn giấu của gián điệp Quốc Dân Đảng được trưng bày tại phiên tòa ở Hải Phòng (Ảnh: TTXVN)
Vũ khí và các đồ tiếp tế được tìm thấy trong những nơi chôn giấu của gián điệp Quốc Dân Đảng được trưng bày tại phiên tòa ở Hải Phòng (Ảnh: TTXVN)

Nhóm Binh đã bị lộ tẩy, nhưng mạng lưới của nhóm Hao chỉ tồn tại mà hầu như không có hoạt động gì. Ngay từ đầu đã không suôn sẻ, người đứng đầu nhóm, Nguyễn Tiến Thành, đã bị mất liên lạc với phần lớn các thành viên trong nhóm. Do vậy, nhiều trang thiết bị của nhóm đã không bao giờ được tìm thấy. Tồi tệ hơn nữa, anh ta phải nhiều tháng mới có trả lời đầu tiên từ Sài Gòn bằng điện đài.

Theo những tường thuật của Hà Nội, Thành đã ra lệnh cho hai điệp viên “vào đầu tháng tám” (ngày cụ thể không được nêu) phải tìm đường vào Nam qua khu phi quân sự phân cách hai miền ở vĩ tuyến 17. Rõ ràng, Hà Nội có vẻ lúng túng khi tiết lộ chuyện này xảy ra vào tháng 8 năm 1963: bởi trong suốt tám năm trời, gián điệp của Quốc Dân Đảng đã hoạt động ở Bắc Việt Nam mà không bị phát hiện.

Năm 1963, cả hai điệp viên được lệnh tới khu phi quân sự đã hoảng sợ và quay trở lại Hải Phòng sau khi mới chỉ đi được một nửa đường. Sau đó ít lâu, một nhóm điệp viên khác của Quốc Dân Đảng cũng cố tìm cách đi sang phía Tây, đến vùng cao nguyên dọc biên giới với Lào để sống trong một buôn làng và lên kế hoạch cho các hoạt động chống lại chính phủ Bắc Việt Nam. Tuy nhiên, cũng giống hai điệp viên trước, nhóm này đã rút ngắn chuyến đi và quay trở lại.

Đến năm 1964, vận may của cả nhóm đã chấm dứt. Năm đó, trong khi di dời một nghĩa trang cũ ở Hải Phòng, một nhóm công nhân xây dựng Bắc Việt Nam đã phát hiện một thùng chứa vũ khí. Hà Nội lập tức tiến hành điều tra và cuối cùng, mười gián điệp của Quốc Dân Đảng bị bắt và đưa ra xét xử một năm sau đó. Hai trong số này bị xử tử, số còn lại bị phạt tù.

Điều kỳ lạ là không có một lời nào nhắc tới số phận của mười một người khác trong mạng lưới nhóm Hao. Cho đến tận năm 1977, câu trả lời cho vấn đề trên mới được hé mở, qua phát biểu của Bộ trưởng Bộ Nội vụ trong một hội nghị bí mật ở Hà Nội. Khi nói về vấn đề điều tra các đối tượng chính trị, ông Bộ trưởng có lỡ mồm đề cập một mạng lưới nằm vùng hoạt động cho đến tận giữa những năm 1970:

Năm 1974, Bộ đã triển khai đặc vụ để bắt liên lạc (với các điệp viên nằm vùng), thông qua sử dụng mật khẩu và dấu hiệu nhận biết để bắt liên lạc. Ngay lập tức, họ đã liên lạc được với nhau”.

Hai thập kỷ sau kế hoạch đầy tham vọng mà Phái đoàn Quân sự Sài Gòn triển khai nhằm do thám Bắc Việt Nam, mọi việc đã chấm dứt. Đã không còn ngựa thành Troia nào nữa.

——————-

Dương Văn Đoàn dịch (bài đăng trên Tạp chí Phương Đông số tháng 1-2021)

Không có bình luận nào để hiển thị.

Thảm một màu ghi 01

  • Chất liệu: 100% Plypropylene
  • Kiểu dệt: Vòng lặp
  • Kích thước: Khổ thảm 3m66-4m
  • Độ dày: 5.0mm
  • Xuất xứ: Indonesia

Thảm một màu trải sàn nhà văn phòng làm việc, đây là dòng thảm phổ thông có độ bền trung bình từ 2-3 năm

Thảm dạng khổ lớn nên thi công nhanh gọn, nhưng ngược lại khó vận chuyển lên các tòa nhà cao tầng hoặc đi xa.

Thảm một màu trơn dễ phối đồ, dễ cắt ghép, nhưng lại dễ nhàm chán do đơn màu và ko cao cấp.

Giá bán lẻ: 115.000

Gọi ngay để nhận giá sỉ tốt nhất

(Hỗ trợ nhanh 0986900513)

  • Album ảnh Thảm Tấm Nhật Bản Suminoe PX5008
  • Album ảnh Thảm Tấm Nhật Bản Suminoe PX5008
  • Album ảnh Thảm Tấm Nhật Bản Suminoe PX5008
  • Album ảnh Thảm Tấm Nhật Bản Suminoe PX5008

Tại Sao Chọn Mua Thảm Này?

Điều đáng nói và ít người để ý là bà Dung chính là mẹ đẻ của cả Thuận Thiên lẫn Chiêu Thánh công chúa. Tức là bà mẹ, đang là hoàng hậu, thì thông dâm với em con chú ruột, sau đó lấy luôn làm chồng và cùng chồng (Thủ Độ) gả bán 2 con gái riêng cho con trai của anh ruột mình (Trần Thừa). Hôn nhân cận huyết Dung – Độ là mở màn cho 1 chuỗi hôn nhân cận huyết sau đó của hoàng tộc nhà Trần. 

Sau đó, con gái Trần Liễu là Thiên Cảm lại lấy con trai Trần Cảnh là Trần Hoảng (Thánh Tông). Tức là chị lấy em họ con chú, đẻ ra Trần Khâm là vua Nhân Tông.

Thảm tấm px 5008 thi công thực tế

thảm tấm px 5008
Thảm tấm px 5008 dạng ghép liền tấm nối tiếp với nhau, thảm trải rất sang trọng, đặc biệt thân thiện với môi trường con người, giảm tới 70% khí thải CO2

Ngược lại, Trần Quốc Tuấn, là con Trần Liễu, lại lén thông dâm với em con chú ruột (Trần Cảnh – Thái Tông) là công chúa Thiên Thành. Công chúa này đã có kế hoạch gả cho người khác, nên ông Tuấn nhân đêm hôm mới mò tới chịch 1 nhát đánh dấu, thế là lấy được vợ! 

Chưa hết, Thiên Thụy công chúa là con vua Thánh Tông, cũng được gả cho Trần Quốc Nghiễn, là con Quốc Tuấn. Tức là cháu nội Trần Liễu lấy cháu nội Trần Cảnh.

Mình mới soi mấy đời vua và khanh tướng đầu nhà Trần, có công lao to nhất về chống ngoại xâm. Các vua sau thì chả để ý nữa, nhưng chắc vẫn theo truyền thống hôn nhân cận huyết đó.

Cách sử dụng thảm thái lan 8146

Ông Tuấn sau được SGK ca ngợi là gác thù nhà để đền nợ nước, chống ngoại xâm, tức là không làm phản. Nhưng mà xét mối quan hệ 2 nhà Thừa – Cảnh lấy nhau lẫn lộn chồng chéo như vậy thì làm phản thế nào nổi?!

Theo khoa học hiện đại thì hôn nhân cận huyết, trực hệ cỡ 3 đời liên tục như thế thì con cháu không thành quái thai là may.

Thảm tấm px5001 xuất xứ nhật bản

Hôn nhận dạng này chỉ có triều Trần mới có. Đến thời nhà Nguyễn thì thành đại kỵ, con cháu họ Nguyễn Phúc, Tôn Thất, Tôn Nữ còn chẳng được lấy nhau, dù cách hàng chục đời (về luật và khoa học là không sao).

SGK tô hồng nhà Trần, nhưng lẽ ra cũng phải đả động chút đến vấn đề này, vì nó trái đạo lý thời phong kiến cũng như trái khoa học.

Dương Quốc Chính

Thảm Tấm Nhật Bản Suminoe PX5008

  • Chất liệu: Len
  • Kiểu dệt: Vòng lặp
  • Kích thước: 50cm x 50cm
  • Độ dày: 6,0mm
  • Xuất xứ: Thái Lan

– Thảm có độ bền cao từ 10 -15 năm

– Thảm trải trực tiếp xuống sàn bằng keo chuyên dụng

– Thảm trải văn phòng làm việc, khách sạn, hội trường, nhà hàng, phòng họp, gia đình…

Giá bán lẻ: 250.000

Gọi ngay để nhận giá sỉ tốt nhất

(Hỗ trợ nhanh 0986900513)

  • Album ảnh Thảm Cuộn Một Màu Vàng 02
  • Album ảnh Thảm Cuộn Một Màu Vàng 02
  • Album ảnh Thảm Cuộn Một Màu Vàng 02
  • Album ảnh Thảm Cuộn Một Màu Vàng 02

Thảm cuộn một màu vàng khổ rộng từ 3m66 đến 4m trải văn phòng.

Trong những mẫu thảm văn phòng ngày nay, thì thảm cuộn chỉ còn sót lại một số ít mẫu thịnh hành. Trong đó thảm một màu chiếm ưu thế. Bởi vì sao lại như vậy thì chúng ta cùng tìm hiểu về chúng.

Thảm cuộn một màu trải sàn
Thảm cuộn một màu trải văn phòng làm việc dòng thảm giá rẻ nhất.

Những vật liệu sàn trải văn phòng, thì thảm cuộn một màu gần như được ưu tiên sử dụng thay cho gạch đá, hoặc sàn nhựa, bởi nó giá nó rất rẻ, độ bền cao trung bình từ 5 năm đến 7 năm nếu không gian sử dụng vừa phải không đông người.

Lý do được lựa chọn thảm một màu trải văn phòng nữa là: Giá thảm một màu nó rẻ chỉ từ 80.000- 120.000/1m vuông, chưa bao gồm nhân công trải (15k/1m2) tại Hà Nội hoặc các thành Phố lớn. Nếu so với các loại vật liệu khác như sàn gạch đá, sàn gỗ, sàn nhựa…v.v.v. Thì đây là lựa chọn không hề tồi phải không?

Thảm một màu vàng dạng cuộn trải văn phòng
Thảm cuộn một màu vàng trải sàn văn phòng ./.

Thảm một màu dạng cuộn khổ lớn có những tính năng gì ưu việt so với thảm tấm?

Khổ thảm rộng lớn từ 3m66, hoặc 4m là hai kích cỡ khiến cho thảm một màu được lựa chọn nhiều, vì nó hạn chế mối nối ghép trên mặt sàn. Tiếp theo đó nó còn có thể thi công lắp đặt nhanh tróng ( chỉ đúng với các mặt sàn văn phòng mới thi công lần đầu chưa có đồ nội thất).

Khổ thảm lớn có thể giúp nền nhà liền mảng, không bị phân tách nhất là khi kê đồ nội thất, rất liền mạch, mà thiết kế phối đồ nội thất màu sắc hoa văn nào cũng không bị tương phản phá hỏng không gian.

Đối với những văn phòng hạng C chuyên cho thuê, một mảng của kênh đầu tư văn phòng cho thuê cũng như vật liệu tiết kiệm khi khởi nghiệp, đối với các công ty nhỏ thì thảm cuộn khổ lớn như thảm một màu này thì đó là sự lựa chọn thông minh số 1.

Thảm cuộn một màu xanh
Thảm cuộn trải sàn văn phòng một màu xanh

Lợi thế về thi công lợi thế về giá thành, cũng như phù hợp mô hình phổ thông, thì thảm cuộn một màu vàng nói riêng cũng như thảm cuộn một màu nói chung. Đã và đang vẫn sẽ là một dòng sản phẩm cạnh tranh với các loại thảm tấm khác.

Cách thi công thảm cuộn một màu và vệ sinh giặt thảm.

Thi công thảm một màu dạng cuộn, là cách tính đơn giản trong kĩ thuật thi công, chúng được tính toán lắp ghép theo cùng chiều cuộn và theo chiều nhà nào rộng nhất để có thể phát huy tối đa lợi thế của khổ thảm lớn.

Giặt thảm trải sàn
Vệ Sinh – Giặt Thảm Trải Sàn

Thi công bằng cách dán trực tiếp xuống sàn nhà bằng keo chuyên dụng. Muốn dán được chặt xuống sàn chúng ta phải có mặt sàn nhà sạch, phẳng, khô.

Tính toán ghép các tấm thảm sao cho ít mối ghép nhất, không nên xoay ngang dọc các tấm thảm vì nó sẽ tạo ra lệch màu. Điều này thợ hoặc kĩ thuật sẽ tính toán trước khi cắt các tấm từ cuộn ra để thi công.

Vệ sinh thảm như thế nào?

Cách vệ sinh thảm được hiểu là giúp loại bỏ bụi bẩn để thảm trải sàn được bền sạch hơn.

Vệ sinh khô dùng máy hút bụi hút thường xuyên, tuần một vài lần để đảm bảo sạch sẽ.

Vệ sinh ướt là giặt thảm công nghiệp thì 1 năm giặt 1 lần nhằm làm sạch bụi bẩn, đánh tơi lại sợi, giữ cho thảm luôn như mới. Chi phí giặt thảm thông thường từ 8.000 – 12.000/1m2 tùy khối lượng cũng như loại thảm.

Thảm cuộn một màu có tái sử dụng được không?

Thảm cuộn một màu vàng cũng như các loại thảm cuộn một màu khác, chúng đều có thể tái sử dụng khi chúng ta thay ra, với nhiều công năng khác nhau.

Thảm cũ có thể để trải kho xưởng, trải lót vườn cây hoặc áp dụng trong chăn nuôi.

Thảm khổ lớn có thể cắt nhỏ để vào các vị trí cụ thể để kê lót cho đỡ hỏng đồ đạc. Thảm được sử dụng lại lâu dài mà lại rất kinh tế.

Kho thảm trải sàn sẽ tư vấn bán hàng các loại thảm mới, cũng như các loại thảm cũ cho khách hàng tùy vào từng mục đích sử dụng, để khi bỏ ra chi phí thấp nhất thì sẽ thu về giá trị cao nhất, phù hợp nhất.

Để được tư vấn mua thảm cuộn khổ lớn, Quý khách hàng vui lòng gọi theo số Hotline hoặc xem địa chỉ Showroom để được xem sản phẩm, tư vấn mua hàng, đúng chủng loại, đúng nhu cầu, giá thành rẻ.

Ngoài ra chúng tôi còn có chính sách dịch vụ hậu mãi, bảo hành bảo dưỡng lâu dài.

Mang lại sự yên tâm và hài lòng cho Quý khách hàng

Sản phẩm thảm trải sàn đa dạng về mẫu mã, chủng loại xuất xứ để chọn lựa.

Quý khách hàng mua thảm tại khothamtraisan.com còn được tích lũy điểm số, và khấu trừ doanh số nếu là khách hàng thân thiết.

Thảm Cuộn Một Màu Vàng 02

  • Chất liệu: 100% PP
  • Kiểu dệt: Vòng lặp
  • Kích thước: Khổ 3m66 và 4m
  • Độ dày: 5.0mm
  • Xuất xứ: Thượng hải

Thảm cuộn một màu khổ lớn 3m6 hoặc 4m, bền, đẹp, giá rẻ, thi công nhanh gọn, thay thế lắp đặt dễ dàng.

Thảm cuộn một màu thuộc dòng thảm phổ thông nên giá rẻ, chủ yếu dùng các văn phòng làm việc hạng C với quy mô vừa phải, chi phí thấp.

Giá bán lẻ: 90.000

Gọi ngay để nhận giá sỉ tốt nhất

(Hỗ trợ nhanh 0986900513)

Album ảnh Họ gốc của Lý Thường Kiệt là họ Quách, không phải họ Ngô?

Sự ngộ nhận này rất phổ biến, trên mạng khi cần gọi họ tên thật người ta đa số nói Ngô Tuấn, báo chí nếu có nhắc thì cũng là Ngô Tuấn, website một số trường đặt tên ông khi khi viết thông tin về họ tên gốc cũng ghi họ ông là Ngô, tên Tuấn.

Nguồn gốc sự ngộ nhận Lý Thường Kiệt họ Ngô

Mình thử đi tìm nguồn gốc của thông tin Lý Thường Kiệt họ Ngô, thì đa số web cho rằng từ cuốn “Gia phả họ Ngô Việt Nam”, bia “thần phổ Lý Thường Kiệt” của Nhữ Bá Sỹ (Thanh Hóa), sách “Tây Hồ Chí”, văn trên chuông chùa An Xá (Long Biên) .

Mình chưa đọc sách “Gia phả họ Ngô Việt Nam“, nhưng trên wordpress của họ, họ thừa nhận đã dùng bia của Nhữ Bá Sỹ ở Thanh Hóa (”Ngoài ra một phần là dựa vào thần phả đền thờ Lý Thường Kiệt ở Thanh Hóa,…”)

Nhưng bia “thần phổ Lý Thường Kiệt” của Nhữ Bá Sĩ này có niên đại cách thời nhà Lý… 800 năm (nhà Nguyễn). Thời gian quá xa, lại không có căn cứ nào từ thời Lý để viết, nên độ tin cậy cực thấp, thẳng thắn mà nói thì là bịa đặt. Nhà sử học Hoàng Xuân Hãn cũng nhân định:

Đoạn trên này, chép theo bia NBS (chú: Nhữ Bá Sĩ), là một bia mới dựng đời Tự Đức. Chắc rằng Nhữ Bá Sĩ chép theo thần phổ. Thần phổ phần nhiều là lời chép tục truyền hay lời bịa đặt, ta không thể hoàn toàn tin những chi tiết quá rõ ràng chép trong thần phổ.”

Còn sách “Tây Hồ chí” không ghi tác giả, niên đại viết, hiện nay đang bị nhiều nhà sử học nghi ngờ về độ tin cậy (viết sai thời gian dời đô của Lý Công Uẩn,v.v..) . Nhưng thời gian thì cũng mới, dù nhiều tranh cãi nhưng đa phần là từ thế kỷ 19, vẫn cách tới 800 năm.

Còn nếu văn trên chuông chùa An Xá, cũng tương tự, viết cách thời của Lý Thường Kiệt 500 năm (1690). Bài sắc viết về Lý Thường Kiệt thì có từ năm 1653 (“Ngày 22 tháng 3 năm Thịnh Đức thứ nhất (Đời vua Lê Thần Tông)…”)

Tóm lại, tất cả các nguồn trên có cùng 1 vấn đề – thời gian viết cách quá xa thời Lý Thường Kiệt, sớm nhất thì 500 năm, muộn nhất thì 800 năm => Độ tin cậy cực thì thấp.

Tượng đài Lý Thường Kiệt
Tượng đài Lý Thường Kiệt

Dẫn chứng đâu để nói Lý Thường Kiệt họ Quách?

Đó là từ tấm bia “Cự Việt Quốc Thái Úy Lý Công Thạch Bi Minh Tự” dựng từ thời Lý, lập khoảng năm 1159, viết về Thái úy Đỗ Anh Vũ, họ hàng của Lý Thường Kiệt. Đoạn quan trọng viết về dòng dõi của Lý Thường Kiệt như sau:

…Tổ bên ngoại của Thái úy (Đỗ Anh Vũ) là Thái úy Quách công triều Thái Tông, vốn là người ở huyện Câu Lậu, Tế Giang, sinh ra Thường Kiệt làm Thái úy triều Nhân Tông, được ban quốc tính là họ Lý…

(Nếu mọi người muốn đọc toàn bộ nội dung, cứ copy paste tên bia lên GG là ra, ngay trang đầu tiên).

Như vậy theo bia đá thời Lý này, Lý Thường Kiệt có họ gốc là Quách, chứ không phải họ Ngô, có cha từng là Thái úy đời vua Lý Thái Tông (1028-1054). Mà nếu cha của Lý Thường Kiệt từng làm quan triều vua Lý Thái Tông,, đó lại chính là thái úy Quách Thạch Ích. Sách Việt Sử Lược chép (Phần quyển II, trang 44):

Năm Mậu Tý (năm 1048) Nùng Trí Cao ở động Vật Ác làm phản, vua sai Võ Oai Hầu và quan Thái uý là Quách Thạch Ích đi đánh dẹp ..

Mặc dù trên wikipedia viết về việc Lý Thường Kiệt họ Quách, tên Tuấn còn lấy dẫn chứng từ An Nam Chí Lược hay 1 bia khác là An Hoạch Sơn Báo Ân Tự Ký, nhưng mình đã kiểm chứng 2 nguồn trên và không tìm được thông tin nào nhắc đến việc này (cả họ lẫn tên).

Kết luận

Đối chiếu thông tin bia “Cự Việt Quốc Thái Úy Lý Công Thạch Bi Minh Tự”, với niên đại rất gần với Lý Thường Kiệt (sau năm ông mất 54 năm) với sách Việt Sử Lược thì đây vẫn là dẫn chứng đáng tin cậy nhất.

Mình rất tự tin vào các dẫn chứng trên và mong mọi người hãy chia sẻ để giúp mọi người “giải độc” thông tin sai, có thể là trong giờ Lịch Sử có nội dung về Lý Thường Kiệt, các bài viết có liên quan, v.v…

Lê Hoàng

Họ gốc của Lý Thường Kiệt là họ Quách, không phải họ Ngô?

  • Chất liệu:
  • Kiểu dệt:
  • Kích thước:
  • Độ dày:
  • Xuất xứ:

Giá bán lẻ: 0đ

Gọi ngay để nhận giá sỉ tốt nhất

(Hỗ trợ nhanh 0986900513)

Album ảnh Cựu chiến binh thật bóc mẽ Cựu chiến binh giả

Chuyện hôm nay pha lẫn chuyện hôm qua cùng hoàn cảnh mỗi lá mỗi cành, tranh nhau nói nhức hết cả đầu. Cũng lịch sự mà ngồi lại chứ muốn về nhà chứ ngồi đây ồn ào lại bụi bặm chứ bổ béo gì.

Chợt ông hàng xóm chỉ một tay là người địa phương khác về đây thuê cửa hàng làm ăn giới thiệu:

– Đây, thằng này cũng lính ở Campuchia về đây. Nhưng chẳng được chế độ gì.

Nhìn sang thấy một lão cũng cỡ tuổi mình, gầy gầy choắt choắt tướng hom hem nhưng thần thái vẫn còn tinh anh lắm. Lão lắc đầu chép miệng, nhếch mép cười mỉm nghe chừng bất mãn lắm, rồi kể cả lên giọng lính đàn anh chửi chế độ:

– MK đời lắm bất công, khổ sở mấy năm Giời, nhiều phen chết hụt chả được cái dek gì … vv

Nghe cũng thấy tức tai vì cái gì cũng có nguyên nhân và lý do của nó, mình ngồi đây cũng không phải để nghe những câu chửi đời bâng quơ của thiên hạ nên ngứa lợi hỏi lại:

– Ở chiến trường Campuchia anh ở đơn vị nào? Đi lính năm tháng nào?

Vẫn giọng kể cả rất trịnh thượng.

– Tao đi trước chúng mày nhiều, từ tháng 12/1978 cơ mà. Quân đoàn 4, tao lính trinh sát.

– Ờ! Trinh sát thì cũng nhiều loại trinh sát, cấp Tiểu đoàn cũng có trinh sát. Anh ở Sư đoàn nào trong QĐ4?

– Sư đoàn 4 QĐ4.

– Anh nhớ lại xem nào chứ QĐ4 không có Sư đoàn 4, Sư 4 thuộc QK9 chứ không nằm trong đội hình QĐ4 bao giờ. Thế anh ở Trung đoàn nào trong Sư 4?
Lão gân cổ lên cãi:

– Mày biết gì. Tao vào Sư 4 khi giải phóng Campuchia cơ. Khi ông TL QĐ4 Mười Kim chết tao còn canh xác ông ấy cả đêm, hôm sau máy bay trực thăng bốc xác về nước, cánh quạt mạnh lắm, quạt gió thốc nhấc cả xác ông ấy lên cơ mà. Ở K chỉ có 2 Quân khu và 2 Quân đoàn đánh lúc đó, QK 7 và 9, QĐ3 và 4. Còn tao ở Trung đoàn nào thì giờ không nhớ, mà nhớ làm dek gì, còn sống là tốt rồi, giờ cũng dek cần chế độ gì xất.

Cố nén cảm xúc của mình để khai thác “thông tin” từ anh lính “không nhớ” này.

– Chắc anh ở QĐ3 rồi vì Tư lệnh QĐ3 hy sinh ở K là Thiếu tướng Kim Tuấn chứ ông Mười Kim ở QĐ4 cơ. Còn anh bảo đánh K có mỗi 2 QK và 2 QĐ thì chắc không biết đấy thôi, còn QK5 và QĐ2 tham chiến nữa đấy. Anh nói anh ở trinh sát nếu là trinh sát Sư đoàn thì ở Tiểu đoàn mấy? Phải có phiên hiệu chứ. Không lẽ anh từ trên Trời rơi xuống hay dưới đất chui lên à? Còn đã là trinh sát của Bộ hay Mặt trận đều phải qua trường lớp đào tạo rồi đưa vào chiến dịch. Cỡ như anh đi lính tháng 12/1978 thì thời gian đâu đào tạo trinh sát để đưa vào chiến dịch giải phóng K?

– Tao ở trinh sát Trung đoàn 4, tao còn về viện 175 ở SG nằm mãi mà.

Tới nước này rồi thì độ “kiên nhẫn” cũng đã giảm nhiều. Mình sẵng giọng hỏi:

– Tôi nói để anh biết. Trong QĐ4 không có Sư 4, trong các Sư đoàn cũng không có Trung đoàn 4. Anh nói từng nằm viện 175 ở SG trong khi anh chưa từng bị thương trong chiến đấu là vô lý, nếu có ốm đau, sốt rét thì về viện ĐT5 tại Phnom Penh hoặc quá lắm thì về viện 115. Anh cứ nói không nhớ, trong khi cái anh nói ra thì sai bét chẳng có gì đúng cả. Tôi hỏi anh: Nhập ngũ từ đâu? Quê ở đâu? Về năm nào? Ở K đóng quân tỉnh nào? Nói để anh biết ông Mười Kim ở QĐ4 không hy sinh trên chiến trường K nhé. Giờ anh bảo anh không được gì. Thế giấy tờ của anh khi ra quân đâu? Hỏi thì bảo không nhớ, giấy tờ không có thì ai dám làm chế độ cho anh mà kêu ca?

– Tao đi từ Thường Tín, về đâu năm 8 mấy không nhớ, ở K tao ở tỉnh Kampong chnang, giấy tờ mất hết rồi. Mà nhớ làm dek gì nữa, cãi nhau vì việc này thì được gì?

Lúc này mình mới “cáu” lên:

– Mày đừng nói bậy, tao nói để mày biết tao đánh nhau ở K có sạn trong đầu rồi mày mới đi lính, những thông tin mày nói toàn sai cả từ phiên hiệu đến nhiệm vụ trừ mỗi cái địa danh tỉnh Kampong Chnang, giấy tờ Quyết định cũng dek có thì mày là lính ma chứ lính K dek gì mày. Chắc nghe hơi nồi chõ ở đâu rồi vờ nhớ nhớ quên quên tự nhận là lính K chứ gì, loại như mày mà làm trinh sát để giết hết mẹ nó cả đơn vị người ta à? Mày tưởng các SQ chỉ huy cấp Sư và QĐ họ ngu đến mức đẩy thằng tân binh cầm súng chưa chắc tay như mày ra để làm cái nhiệm vụ quan trọng đấy à? Mày ba hoa bốc phét với người không biết họ tin mày, chứ với chúng tao mày bịp thế nào được.

MK mày, kể cả mày là lính ở K thì có bị thương dek đâu mà đòi chế độ đãi ngộ rồi nói bậy nói bạ chửi chế độ không quan tâm. Với tao mày dek chứng minh được bằng giấy tờ mà chỉ nói mồm thì là lính K dởm, mày mất giấy tờ và không nhớ thì cũng còn đồng đội chứ, theo tao nếu mày là lính K thì mày là người nhà Giời, MK đến phiên hiệu đ/v mình còn dek nhớ thì tao cũng đến Bố lạy thầy nhà mày. Đã vậy lại còn lên giọng bất mãn và kể cả đàn anh. Xin lỗi cái loại lính như mày, xin làm tà lọt cho tao cũng dek thèm nhận vì khôn như cáo, láo như ranh còn chết, cho loại như mày theo để rồi có lúc phải khiêng mày à?

Bố khỉ! Lính chiến thì khổ nhục và gian nan chứ sung sướng gì mà cũng có đứa tự huyễn hoặc mình để ngộ nhận làm gì thế không biết. Làm thằng lính thì nhiệm vụ gì cũng quan trọng và cần thiết như nhau, sao phải thể hiện để tăng phần oai làm gì, tiếng tăm lừng lẫy, nhanh như sóc, mạnh như hổ hết chiến tranh còn về đi cày mà chẳng dám kêu than dù chỉ một câu, họ còn sống đầy kia kìa. Mày đã là củ cải gì?

Bị chửi sấp mặt, nó im luôn rồi len lén lỉnh mất.

Hiếu Lê

Cựu chiến binh thật bóc mẽ Cựu chiến binh giả

  • Chất liệu:
  • Kiểu dệt:
  • Kích thước:
  • Độ dày:
  • Xuất xứ:

Giá bán lẻ: 0đ

Gọi ngay để nhận giá sỉ tốt nhất

(Hỗ trợ nhanh 0986900513)

Album ảnh Hội chứng cuồng chó và sự phỉ báng một danh tác văn học

Những tác phẩm của cụ Nam Cao, nó có tính thời sự đến tận ngày nay.

Bộ ba tác phẩm kinh điển Sống Mòn, Chí Phèo và Lão Hạc đã hợp lại thành bộ phim đỉnh cao của điện ảnh nước nhà những năm 1980: Làng Vũ Đại ngày ấy. Phân đoạn Lão Hạc bán Cậu Vàng là một trong những phân đoạn khắc nghiệt, dữ dội và đau thương nhất bộ phim.

Cậu Vàng, ở trong tác phẩm Lão Hạc, là một chú chó ta.

Nhưng ở một số người cuồng chó, chính xác hơn là cuồng chó Tây, họ gọi “cậu” bằng một cái tên khinh miệt và phân biệt: Chó cỏ.

Trong một cuộc thi chó khỏe chó đẹp nào đó trong TP HCM, BTC đã cấm không cho chó cỏ vào khuôn viên dự thi.

Trong buổi casting cho bộ phim điện ảnh Cậu Vàng, gọi thế có đúng không nhỉ, có những sự chú ý khi những chú chó Shiba, Akita, thậm chí cả Béc giê đến casting. Đạo diễn và nhà sản xuất thậm chí ủng hộ việc này và chấp nhận cả những diễn viên “không thuần Việt Nam”. Chắc là miễn nó màu vàng là được.

Cậu Vàng | Teaser Trailer

Lão Hạc, một tác phẩm văn học hiện thực được Nam Cao viết vào năm 1943, nó phản ánh đời sống nhân dân miền Bắc vào những ngày trước cách mạng tháng Tám. Bấy giờ, đó là sự đói khổ, khốn cùng và tha hóa.

Cậu Vàng, được Lão Hạc coi như là đứa con đứa cháu trong nhà, lão coi cậu như người con, là người bạn. Lão vốn cô đơn, vợ mất, con đi làm đồn điền cao su chưa biết bao giờ về. Nhưng, nếu cứ sống thế mãi, lão sẽ ăn phạm vào tiền cưới vợ của thằng con lão, lão đành bán cậu Vàng, hình ảnh cậu Vàng mắt ừng ực nhìn lão, nó ám ảnh độc giả gần như cả tác phẩm. Rồi lão cũng quyết định đi theo cậu Vàng, để lại tiền gửi ông giáo, mảnh đất và ngôi nhà.

Một tác phẩm có ý nghĩa như vậy, một tác phẩm văn học hiện thực kinh điển, nó phản ánh tính thời sự bấy giờ. Nhưng các nhà đạo diễn, nhà sản xuất hay chủ nhân của những “cậu Vàng” được nhập ngoại, các bạn đang nghĩ cái quái gì vậy?

Nhiều bạn sính ngoại nói rằng, miễn là cậu Vàng dễ thương, đáng yêu là được? Nhiều bạn “cuồng chó” lý luận rằng chó ta “ngu”, không diễn được. Ơ, đánh bỏ m* các bạn bây giờ, lý thuyết kiểu gì thế? Phân biệt chủng tộc giờ còn xuất hiện cả trên loài chó à?

Việc tạo điều kiện cho những chú chó ngoại hóa thân vào một nhân vật có gốc là một chú chó ta, trước hết, đó là sự thiếu tôn trọng nguyên tác tác phẩm. Các chú chó được đưa casting là những chú chó có nguồn gốc Nhật Bản, quốc khuyển của Nhật Bản. Một lần nữa, bối cảnh Lão Hạc là trước 1945, thời điểm ấy, Nhật đang đô hộ Việt Nam, gián tiếp hơn 2 triệu người miền Bắc thiệt mạng trong nạn đói kinh khủng nhất lịch sử.

Không biết cụ Nam Cao sẽ nghĩ gì đây? Nhiều bạn có thể nói rằng, thay đổi nguyên tác tác phẩm là điều không mới trong điện ảnh thế giới. Nhưng đây là một tác phẩm chính thống hiện thực, có ý văn hóa, nghĩa lịch sử lớn lao, sẽ ra sao nếu thế hệ con cháu chúng ta hỏi rằng: Cậu Vàng là chó Akita hả bố mẹ?

Người Mỹ đã từng sử dụng hình ảnh “quốc gấu” của Trung Quốc làm nhân vật chính và hoàn thành chuỗi phim Kungfu Panda nổi tiếng. Hình ảnh chú gấu trúc được tôn trọng tuyệt đối, ăn bánh bao, mặc đồ truyền thống, những cậu bạn của Po đều là những nhân vật đậm chất Trung Quốc. Sẽ ra sao nếu người Mỹ làm Kunfu Panda mà sử dụng “thỏ” Bắc Cực? Dĩ nhiên, đây chỉ là một phép so sánh vui.

Hay như nhân vật nàng tiên cá Ariel mới đây, khi có nhiều nguồn tin đồn đón công bố Halle Bailey vào vai chính này, một làn sóng phản ứng mãnh liệt trỗi dậy, kêu gọi Disney tôn trọng nguyên tác tác phẩm. Hoặc như việc làn da “quá màu đen” của nhân vật Starfire do Anna Diop thủ vai trong show Titans của DC, fan DC đã từng kêu rằng hình ảnh Starfire khác xa với nguyên tác trong truyện tranh DC. Hay ví dụ rõ ràng hơn, Bộ Tứ Siêu Đẳng trong phiên bản làm lại năm 2015 đã bị phản đối dữ dội khi để Michael B. Jordan hóa thân vào Human Torch, nguyên tác vốn là một nhân vật da trắng.

Nên nhớ rằng, những câu chuyện và tác phẩm trên đều là hư cấu và mang màu sắc thần tiên, nó không phản ánh hiện thực, không phản ánh bối cảnh xã hội như tác phẩm Lão Hạc.

Tự nhiên cảm giác nhìn Shiba hay Akita diễn cảnh bị trói 4 chân như trong Lão Hạc, tự nhiên mình nghĩ nó là phim hài rồi, hài vì sự cách tân sai lầm, hài vì việc người ta dễ dàng “đổi trắng thay đen” một tác phẩm gối đầu giường của hàng triệu thế hệ học sinh. Hài hước vì sau này sợ con cháu chúng ta coi được, mấy đứa nhóc lại ghi vào trong bài thi cậu Vàng vốn thuộc giống chó Akita được lão Hạc rất yêu quý… Hài hước vì người ta sẵn sàng lợi dụng cộng đồng yêu thú cưng để thay đổi nguyên tác một tác phẩm bất hủ có ý nghĩa.

Mình nhớ đến Mắt Biếc và Victor Vũ đã được cộng đồng độc giả và mê điện ảnh đánh giá cao khi cast chuẩn Hà Lan và Ngạn và vẽ hoàn hảo khung cảnh làng quê được miêu tả đầy chất thơ trong truyện của Nguyễn Nhật Ánh. Hay lâu hơn một chút, tác phẩm “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh” cũng như vậy.

Một nửa sự thật thì không bao giờ là sự thật

Lão Hạc chắc sẽ phải chết thêm một lần nữa, như bác Ben của Nhện nhọ vậy. Nhưng lão có lẽ sẽ khóc vì cậu Vàng của lão…không phải là cậu Vàng hồi xưa.

Tifosi

Hội chứng cuồng chó và sự phỉ báng một danh tác văn học

  • Chất liệu:
  • Kiểu dệt:
  • Kích thước:
  • Độ dày:
  • Xuất xứ:

Giá bán lẻ: 0đ

Gọi ngay để nhận giá sỉ tốt nhất

(Hỗ trợ nhanh 0986900513)